Tôi chưa bao giờ phải cảm thấy xấu hổ với cuộc đời của mình.
Tất nhiên điều đó không có nghĩa là tôi luôn có thể tìm ra câu trả lời chính xác như những anh hùng trong truyện và vượt qua mọi gian nan bằng sự điềm tĩnh.
Tôi luôn cố gắng hết sức, nhưng vẫn luôn để lại những hối tiếc sau lưng.
Tôi chỉ là một con người bình thường, khiếm khuyết và chưa hoàn hảo.
Và tôi hoàn toàn không hổ thẹn vì là một kẻ như thế.
kyhuyenⓒomThế nhưng…
“Haizz…”
Hôm nay, tôi lại thấy xấu hổ với chính mình.
Tại sao tôi lại nghĩ đến quá nhiều gương mặt cùng một lúc sau khi nghe lời đề nghị từ Hội trưởng của Melbes?
‘Chẳng lẽ tôi thực sự phát điên rồi sao?’
Ngay cả chính bản thân tôi cũng không hiểu nổi.
kyhuyenⓒom
Thế là tôi chui rúc dưới chăn thật lâu để suy nghĩ.
kyhuyenⓒom‘Mischa Karlstein.’
Ừ, cũng hợp lý khi gương mặt cô ấy xuất hiện.
Cô ấy là người đầu tiên tôi trao đổi cảm xúc sau khi đặt chân đến thế giới này, người đầu tiên chủ động bước qua bức tường vô hình mà tôi dựng lên để ngăn bản thân cảm thấy thân cận với bất kỳ ai.
‘Erwin Fornaci di Tersia.’
Nhưng Erwin lại khác Misha.
Trong lòng tôi luôn có một cảm giác tội lỗi mơ hồ với cô ấy, nhưng rõ ràng cảm xúc đó chẳng giống gì với thứ tình cảm giữa nam và nữ.
Tôi biết cô ấy có tình cảm với tôi, có lẽ vì thế mà cái tên ấy lại hiện ra khi nhắc đến chuyện “kết hôn.”
Tại sao con người đôi khi lại thiên về những người thích mình hơn là người mình thích?
‘Amelia Rainweilz.’
kyhuyenⓒom
Trớ trêu thay, Amelia — người mà tôi chạm trán với tư cách kẻ địch trong những ngày đầu tiên ở thế giới này— lại là người đáng tin cậy nhất trong số những người tôi quen biết.
Cô ấy là nguồn sức mạnh, chỗ dựa tinh thần của tôi trong bất cứ tình huống nào.
Thành thật mà nói, cô ấy còn có một mặt rất dễ thương.
Nhưng vấn đề là…
‘Tại sao ba người đó vẫn chưa phải là tất cả?’
Raven.
Hyunbyeol.
Ragna.
Và cả Ainar nữa— ‘Không, cô ấy chỉ là bạn thôi.’
So với ba người đầu tiên, thời gian tôi ở cạnh những cô gái này có chút ngắn ngủi hơn, nhưng thú thật mà nói, hình bóng của họ cũng lướt qua tâm trí tôi khi nghĩ đến việc tìm bạn đời.
Giống như một chàng trai trẻ tuổi ngốc nghếch, chỉ vì ai đó mỉm cười dịu dàng với mình mà đã tưởng tượng cả tên cháu chắt, tôi cũng thoáng mường tượng đến cuộc sống hôn nhân với từng người.
Ngạc nhiên thay, viễn cảnh ấy với bất kỳ ai trong số họ cũng mang lại một cảm giác ấm áp, vui vẻ.
‘…’
Tôi thật sự điên rồi sao?’
Tôi cũng chẳng thể hiểu nổi bản thân mình.
Tôi không thể kết hôn với tất cả bọn họ.
Dù giờ tôi đã là quý tộc, điều đó không còn bất khả thi về mặt chế độ, nhưng tôi không hề muốn.
Ấy vậy mà, tại sao quá nhiều gương mặt lại đồng loạt xuất hiện vào khoảnh khắc đó?
Sau một hồi ngẫm nghĩ, tôi tìm thấy lời giải thích hợp lý nhất.
‘…Có lẽ đó là lẽ tự nhiên.’
Tôi vẫn chưa dành tình cảm xác định cho bất kỳ ai.
Sau chuyện với Misha, tôi đã chôn vùi và kìm nén thứ cảm xúc đó hết mức có thể.
Trong tình cảnh ấy, khi bất chợt nghe nhắc đến “hôn nhân,” thì việc nghĩ đến những người phụ nữ quanh mình là lẽ thường tình. Suy cho cùng, họ chính là những người phụ nữ duy nhất ở cạnh tôi, phải không?
‘Vậy thì tôi đâu có kỳ quặc.’
Có thể từ góc nhìn người khác đó chỉ là ngụy biện, nhưng khi tự kết luận như vậy, lòng tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Thế nên…
Zzz! Zzzzz!
Tôi thiếp đi lúc nào chẳng biết, đến khi tự tỉnh dậy vào buổi sáng.
Tôi lặng lẽ bước ra khỏi căn nhà dựng tạm nơi trước đây từng là lều của tù trưởng—.
“Sáng sớm bận rộn nhỉ?”
Ơ…
“Haha, tôi chỉ tính đi dạo một chút thôi…”
Tôi cười gượng, đảo mắt quanh, Amelia liền bật cười khẽ.
“Đừng lo. Không ai khác ở gần đây đâu. Tôi đã nói với họ là sẽ thay mặt họ chờ anh.”
“Ồ… vậy sao?”
“Nhưng rồi một ngày nào đó anh cũng phải đưa ra câu trả lời rõ ràng thôi. Ai nấy đều đang chờ quyết định của anh.”
Có vẻ Amelia đã đợi chủ để nói câu đó.
Ngay khi vừa dứt lời, cô ấy quay lưng lại, bước đi đầy dứt khoát.
À, có lẽ cũng chẳng quá dứt khoát.
“Và… tôi không biết hôm nay anh định đi đâu, nhưng hãy trở về trước khi quá muộn. Nếu định ở lại ngoài, làm ơn báo cho tôi biết trước.”
Cô ấy ngừng lại một thoáng, rồi lại sải bước đi như một bà mẹ hay cằn nhằn.
Mà, đây cũng chính là một nét quyến rũ của cô ấy.
‘Haizz… tôi đã nghĩ thế nào mà lại dám nhắc đến chuyện hôn nhân ngay trên bàn ăn chứ…’
Thế mới nói, luôn phải uốn lưỡi bảy lần trước nói.
Khi người ta bảo rằng “một lời có thể trả ngàn món nợ” thì có nghĩa là nếu ta hiểu theo chiều ngược lại cũng hoàn toàn đúng. (Dịch giả-kun : câu thành ngữ tiếng Hàn, 말 한마디로 천 냥 빚 갚는다)
“Nam tước!!”
“Nam tước muốn vào thành!!”
“Mở cổng!!”
Tôi vốn chỉ định đi dạo, nhưng bằng cách nào đó, khi đến cổng thành, cánh cửa đã mở và tôi lại tiến vào Quận 7.
Vì công cuộc tái thiết chưa thực sự bắt đầu, Khu 7 trông chẳng khác gì bãi phế tích. Những cư dân đang nằm co ro trong chăn trước những căn nhà đổ nát lập tức đứng bật dậy khi thấy tôi.
“Người khổng lồ…! Là Người khổng lồ!”
“Gì cơ? Nam tước Yandel đến đây sao?”
“Nam tước Yandel…!!”
Có lẽ vì danh tiếng anh hùng của tôi, trong khi các quý tộc bình thường sẽ khiến dân chúng bỏ chạy trong sợ hãi, những người dân của Quận 7 lại có thái độ khác hẳn đối với tôi.
Tất nhiên, không phải ai cũng niềm nở.
Với những người chỉ đi ngang, trao lời cảm tạ hay chúc phúc thì còn dễ xử lý, nhưng không phải ai cũng như vậy.
“Xin ngài! Hãy giúp gia đình tôi! Tiệm của chúng tôi sập rồi. Nếu cứ thế này thì thuế năm sau…”
Kêu van, mong mỏi sự thương cảm thì còn chấp nhận được. Nhưng…
“Nam tước! Nam tước! Quận 7 sẽ ra sao? Còn Bifron thì thế nào? Chuyện gì sẽ xảy ra với Bifron?”
Họ dồn dập chất vấn, như thể việc tôi phải đưa ra câu trả lời là điều hiển nhiên.
“Xin ngài hãy nói gì đi!!”
Nhiều người coi việc đó là điều hiển nhiên, như thể chỉ đang đòi lại món đồ bị mất.
‘…Tôi hiểu cảm xúc của họ…’
Những con người này đang phải vật lộn từng ngày, và trong hoàn cảnh ấy, việc không được nghe chút tin tức nào hẳn là điều vô cùng bức bối.
“Nam tước!”
“Đừng tin vào những tin đồn. Công việc tái thiết ở Quận 7 sẽ sớm bắt đầu thôi.”
“Nam tước!”
“Trước hết hãy nhận lấy cái này và cố gắng cầm cự thêm một chút. Tôi sẽ làm hết sức để có thêm nhiều nguồn cứu trợ đưa đến.”
“Nam tước!”
“Còn kết giới của Bifron? Có gì mà phải sợ chứ? Đừng lo lắng! Thành phố này sẽ không bao giờ sụp đổ!”
Thay vì nổi nóng, tôi trao cho họ những lời khích lệ và đáp lại đúng điều họ mong đợi, vừa đi xuyên qua những con phố.
Rồi tôi đã đi được bao lâu?
‘Đến tận đây luôn sao?’
Vì đã đi đến tận đây, tôi quyết định ghé thăm Tháp Ma Pháp.
Tôi đã nhận được vài bức thư tại Thánh địa.
Trong đó có những bức thư đến từ Tháp Ma Pháp, nói rằng sau cuộc viễn chinh này, Gia đình Hoàng gia đã ban cho tôi một kỳ nghỉ đặc biệt dài hạn, và họ muốn tôi sớm ghé qua để tiếp tục nghiên cứu cá nhân trong phòng thí nghiệm của Tháp…
‘Bất khả xâm phạm cái quái gì chứ.’
Khi đứng trước Tháp Ma Pháp, tôi không nhịn được mà bật cười.
Người ta bảo nó chưa từng bị kẻ xâm lược nào chinh phục trong suốt chiều dài lịch sử, nhưng kỷ lục ấy đã bị phá vỡ hai lần chỉ trong vài năm gần đây.
Một lần là bởi tôi.
Và lần này, là bởi Noark.
‘Thực ra nó đâu có bất khả xâm phạm; chỉ là họ giỏi về chính trị mà thôi.’
Nghe nói, dù cổng và bề ngoài tan hoang, nhưng tổn hại bên trong lại không nghiêm trọng lắm.
Ngay khi cuộc xâm lược bắt đầu, họ liền câu giờ bằng kết giới, thu dọn toàn bộ tài liệu và dụng cụ nghiên cứu, rồi dịch chuyển đi cùng với các quan chức cấp cao và lãnh đạo địa phương của Quận 7, đúng chứ?
‘Nghe nói mọi thứ đều ổn, ngoại trừ việc ma pháp trận dịch chuyển bị phá hủy…’
Tôi nghe rằng Noark cũng lấy sạch mọi thứ rồi rút lui, còn Gia đình Hoàng gia thì chỉ phá hủy trận pháp dịch chuyện để không ai có thể sử dụng—.
“Sao anh lại đứng thừ ra ở cửa thế? Đã tới thì vào trong ngồi một lát đi.”
Đúng lúc tôi đến gần phòng thí nghiệm của cô ấy, Raven xuất hiện từ phía sau lưng tôi.
“Cô đi đứng thì cũng làm ơn gây chút tiếng động đi.”
“… Cái gì cơ?”
“Này, sao cô lại nói kiểu đó với một Nam tước? Cô là cấp dưới đấy.”
“Vừa gặp đã kiếm chuyện với tôi rồi à? Trên đường đã xảy ra chuyện gì bực mình sao?”
“……”
“Gì thế? Thật sự có chuyện à?”
“Không có.”
Thật ra cũng không hẳn là nói dối.
Đúng hơn là tôi bị kiệt sức cả thể chất lẫn tinh thần vì sự quan tâm thái quá của dân chúng, hơn là cảm thấy phiền toái.
“Thôi vào đi. Vào trong rồi nói chuyện.”
“Nhưng cô đi đâu vậy? Tôi tưởng cô đang bận rộn lắm nên ở lì trong phòng rồi chứ.”
“Tôi cũng không đi đâu xa cả. Chỉ mượn chút đồ của người quen thôi.”
“Đồ gì?”
“Một dụng cụ thí nghiệm, anh muốn nghe kể chi tiết sao?”
“Không cần.”
Bước vào trong, tôi nhận ra phòng thí nghiệm của Raven đã thay đổi khá nhiều so với trước.
“Bừa bộn lắm phải không? Cả Tháp Ma Pháp loạn hết lên sau vụ này. Trong lúc tôi vắng mặt, sư phụ tôi đã thu xếp hộ, nhưng nhìn chung thì cũng đã mất mát kha khá.”
“Ra vậy.”
“Mà tôi cũng đem nhiều thứ sang phòng thí nghiệm ở Carnon rồi, nên ở đây không còn mấy. Anh có muốn uống gì không? Dù sao thì anh cũng là Nam tước.”
“Cho tôi nước thôi.”
Sau đó chúng tôi vừa uống nước từ chiếc bình thí nghiệm 1,8 lít trong phòng Raven, vừa trao đổi tin tức.
Đã khá lâu kể từ khi chúng tôi rời Tầng Hầm Thứ Nhất, và trong thời gian ấy đã xảy ra nhiều biến cố lớn.
“Tại sao ông Yandel của trở lại là lại có chuyện xảy vậy?”
Khi tôi kể sơ lại những sự việc mình gặp phải, Raven chăm chú lắng nghe, đôi lúc còn cười chế nhạo.
“Xem ra bất kỳ biến cố nào ở thế giới này anh cũng đều có thể dính líu đến cả thì phải?”
Một sự thật đáng buồn, nhưng tôi không thể phản bác.
Thực lòng mà nói, tôi là người biết rõ nhất tất cả những gì xảy đến với mình, nên tôi chẳng có chút lòng tin nào để chối bỏ sự thật ấy.
‘Sao cứ có cảm giác cả thế giới này đều tìm cách tra tấn tôi vậy nhỉ?’
Có phải cái tên Han-soo đã kéo theo vận rủi không?
Tôi đang nghiêm túc nghĩ ngợi thì Raven lên tiếng, giọng chân thành.
“Nhưng thật sự thì tôi thấy khá đáng tiếc.”
“Tại sao?”
“Anh đã đem toàn bộ số Tinh chất thu được ở Tầng Hầm Thứ Nhất phân phát cho những nhà thám hiểm bình thường. Nếu chỉ nghiên cứu chúng, anh có thể độc chiếm giải thưởng học thuật hàng năm trong vài năm liền đấy.”
“À, chuyện đó…”
“Trước khi anh hiểu lầm, tôi phải phân minh trước. Tôi không có ý trách anh, Yandel. Thực sự lúc nghe tin, tôi lại cảm thấy thấy quyết định ấy rất Bjorn Yandel.”
“… Hả? Rất Bjorn Yandel?”
Trong giây lát tôi nghĩ liệu cô ấy đã đoán ra sự thật chỉ từ chi tiết đó, nhưng cuối cùng thì không phải.
“Anh làm thế để cứu thành phố và dân chúng, đúng không? Tôi không thể nói đó là một quyết định khôn ngoan, nhưng mặc kệ ai nói gì, tôi…”
Raven ngẩng lên nhìn tôi, rồi lại quay mặt đi với vẻ ngại ngùng.
“Tôi… cá nhân mà nói… thấy nó thật ngầu.”
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh mắt ấy từ Raven.
Trong đó thấp thoáng một chút ngưỡng mộ.
“Ờ… thật sao?”
“Ừ.”
“Nhưng… cô biết đấy…”
“……?”
Vẻ nghiêm túc của Raven khiến tôi thôi bông đùa, lập tức sửa lời.
“Ừm… đừng thất vọng quá.”
“Đúng. Tôi không nên. Đó là vì lợi ích lớn lao hơn. Nếu chỉ để thỏa mãn lòng tham riêng, có lẽ trong mắt anh sẽ thật thảm hại—.”
“Không không, không phải thế…”
Nói gì bây giờ nhỉ? Khi Raven nhìn tôi với vẻ chờ đợi, tôi chỉ còn cách thú nhận như một gã đàn ông.
“Thực ra…”
“Ừ, có chuyện gì vậy?”
“Tôi đã lén giữ lại hết những cái hữu dụng rồi.”
“……… Hả?”
Sau một khoảng lặng dài, Raven đáp lại.
“Anh… giữ lại? Ý anh là sao?”
“Theo nghĩa đen ấy. Nếu tôi rải Tinh châtd bừa bãi, Gia đình Hoàng gia sẽ chẳng thể kiểm soát được dù tôi có lén giấu đi một ít.”
Dù nghĩ kiểu nào thì tôi cũng thấy kế hoạch đó thật xuất sắc.
Trong lúc tôi đang âm thầm tự khen mình, Raven lên tiếng, giọng gần như phủ nhận thực tại.
“Anh…. động vào chiến lợi phẩm của Gia đình Hoàng gia?”
“Thì sao?”
“Anh điên rồi à?”
Tôi biết đây là tình huống sẽ bị mắng vậy, nhưng vẫn nghiêng đầu khó hiểu.
“Sao bỗng nhiên cô lại tỏ ra ngạc nhiên thế? Đây đâu phải lần đầu.”
Tôi nhớ rõ chúng tôi đã từng có kinh nghiệm biển thủ ngay ở Tầng Hầm Thứ Nhất rồi cơ mà.
“Phải… nhưng mà…”
“Lúc đó không phải cô còn thấy thú vị nữa sao, còn đặt cho nó một cái tên thật ngầu là ‘Vương miện Thống Khổ’ nữa mà.”
“Cái-cái-cái đó khác…! Không, sao anh lại thản nhiên thú nhận với tôi sau khi làm chuyện đó chứ!!”
Ồ, giờ lại chối sao? Thái độ đó hơi khiến tôi chạnh lòng, nhưng may thay tôi cũng biết cách xử lý một pháp sư.
“Tôi không muốn giấu gì với cô—.”
“Trò này không lừa được tôi nữa đâu!”
“… Thật à?”
Có lẽ vì cô ấy học nhiều, nên tiếp thu cũng nhanh thật.
“Dù sao thì nợ nhiều cũng không éo thân mà. Dù là việc này hay việc kia, nếu bị bắt thì cả hai ta đều sẽ bị hành quyết, đúng không?”
“Không! Không phải thế! Chuyện lần trước chỉ cần cả hai cùng im lặng thì sẽ qua, nhưng chuyện này quá lớn!”
Ừm… cũng có lý.
“Nhưng nhờ thế…”
“……?”
“Cô sẽ có thể tiếp tục nghiên cứu, đúng chứ?”
“C-chuyện đó thì…!”
Raven lúc đầu còn bối rối như chú cún bị treo đồ ăn trước mặt, rồi cuối cùng cúi gằm, lí nhí đáp.
“…Tôi đoán là vậy.”
Ừ, tôi biết ngay cô ấy sẽ nói thế mà.