Không phải là một câu hỏi rằng tôi có phải là ác linh hay không, những gì ông ta nói nghe giống với một lời khẳng định hơn.
Tôi muốn phản bác, nhưng Hầu tước không cho tôi cơ hội.
“Dĩ nhiên, cậu không thể để bản thân nói bất cứ điều gì có nghĩa khẳng định ngay tại đây được. Cậu có thể nghi ngờ rằng đây là một cái bẫy. Vậy nên cứ nghe ta nói xong đã.”
“…”
“Dù cậu có nói gì đi nữa, ta vẫn tin rằng cậu là Ác linh.”
ḳyhuyenⓒom“…”
“Cho nên mới có chuyện, ngay cả khi cậu được phong tước, ta vẫn thu xếp mọi thứ sao cho không một ai biết điều đó. Nếu người hùng như cậu bị phơi bày là Ác linh, nhận thức của dân chúng ắt sẽ hỗn loạn.”
Đây cũng là chủ đề tôi từng bàn với Amelia hôm nọ.
Tại sao tôi lại có thể trở thành quý tộc mà không cần “thẩm định”?
[Có thể là Hoàng thất đã biết và chấp thuận. Bởi vào thời điểm đó, cậu chẳng khác nào một anh hùng của thành phố.]
…Có lẽ đúng là như vậy thật.
ḳyhuyenⓒom
“Ác linh phải luôn là kẻ thù của mọi cư dân Raphdonia, và đúng là như thế. Chúng cướp đoạt thân xác chúng ta, còn đáng sợ hơn bất kỳ loài quái vật nào trong mê cung.”
ḳyhuyenⓒomTrong giọng Hầu tước lúc ấy chất chứa một nỗi phẫn nộ sâu thẳm mà mắt thường khó nhận ra.
“Khi biết tin cậu chết trong mê cung, trong lòng ta từng thấy vui mừng. Đó là tình huống tốt nhất cho đất nước này — một anh hùng ác linh biến mất mà không bị vạch trần.”
Đoạn này thì tôi hiểu quá rõ rồi.
Tình huống “tốt nhất” mà Hầu tước nói tới, cuối cùng lại hóa ra không phải vậy.
“Nhưng lại có một kẻ cản đường. Cậu chắc cũng biết hắn. Tên trơ tráo Lee Baek-ho.”
Hầu tước bị Lee Baek-ho uy hiếp nên buộc phải công bố rằng Bjorn Yandel là “Ác linh”, và kể từ đó, chính sách dung nạp Ác linh phải bị đặt lên bàn cân lại.
Mà đúng là, vì đó là một chính sách mang tầm quốc gia nên đến giờ cũng chưa thể thực thi.
“Hắn đã chọc vào vết thương đau nhất của ta.”
“…Vết thương đau nhất?”
ḳyhuyenⓒom
“Con trai ta… Eltora Tercerion đã chết từ lâu. Thứ đang chiếm lấy cơ thể nó hiện giờ là một Ác linh không biết tên.”
“…!”
Tôi thực sự kinh ngạc.
Không phải vì đây là lần đầu tôi nghe đến chuyện này — mà là vì tôi không ngờ ông ta lại thẳng thắn nói ra.
“Nhìn phản ứng đó thì có vẻ cậu thật sự không biết.”
“À… Tôi không hề nghĩ đến khả năng ấy.”
“Dù sao thì, hắn đã dùng danh tính của con trai ta để uy hiếp. Ta không thể lập tức trừ khử thứ đang chiếm lấy thân thể con mình, nên đành phải khuất phục.”
Vậy giờ Hầu tước muốn nói gì?
Vì không rõ nên tôi tiếp tục lắng nghe.
“Chính sách dung nạp Ác linh tuyệt đối không thể được chấp thuận. Dù họ không cố ý trở thành Ác linh, nếu ngay cả ta cũng chấp nhận họ thì ai sẽ xoa dịu nỗi đau của những kẻ đã bị tước đoạt thân xác chứ?”
Trong cuộc đối thoại này, tôi cảm giác như lần đầu tiên được thấy nội tâm thật sự của Hầu tước.
“Vì vậy, khi cậu biến mất rồi quay trở lại, ta đã lập tức nghĩ ra một cái cớ. Trớ trêu thay, để ngăn chặn kế hoạch của hắn, cậu không thể là một ác linh.”
“…Ngài đã chuẩn bị trước từ đó rồi.”
“Phải. Ta cho làm giả tài liệu và lưu trữ lại, khiến cho việc ‘cậu đang làm nhiệm vụ bí mật’ trở thành sự thật dù vốn không phải. Ta lo liệu mọi thứ sao cho không ai có thể phát hiện điều đó là giả.”
Vậy là thắc mắc của tôi cũng đã được giải đáp.
Bảo sao, dù quá trình công bố sự thật bị tôi tự tiện đẩy nhanh tiến độ đến vậy mà ngay cả những nhân vật như Công tước Kealunus cũng không hề có chút nghi ngờ.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tất cả là một kế hoạch được chuẩn bị kỹ lưỡng ngay trong quãng thời gian tôi biến mất.
“Dĩ nhiên, vốn dĩ ta định công bố rằng cậu đã chết trong lúc thi hành nhiệm vụ khi thời điểm thích hợp đến, nhưng vì cậu đã sống sót trở về, nên kế hoạch ấy cũng bị hủy bỏ.”
Giờ thì tôi đã hiểu trọn vẹn ý đồ của Hầu tước, và hai nắm đấm tôi siết chặt lại.
“Đó có phải là lý do ngài gửi chúng tôi tới Núi Băng không?”
Hầu tước quả nhiên gật đầu ngay, nét mặt không mảy may thay đổi.
“Ta nghĩ cũng không cần phải che giấu gì nữa. Đúng vậy. Khi ấy, ta nghĩ rằng nếu cậu chết trước khi lấy lại cái tên của mình thì vấn đề sẽ không còn tồn tại.”
Làm sao một người có thể vô liêm sỉ đến thế?
Bất kể trước đó chúng tôi đã có một cuộc đối thoại chân thành, giờ đây tôi chỉ muốn xông lên đấm thẳng vào mặt ông ta.
Nhưng…
‘Tôi đã quyết sẽ nhẫn nhịn.’
Chẳng phải tôi đã thề rồi sao — trên nền băng lạnh giá hôm ấy?
Ngọn lửa phẫn nộ của tôi, giờ chưa phải lúc để nó bùng nổ.
Phải, đúng thế.
“Vậy… nói cho tôi biết đi. Lý do ông nói ra tất cả những điều này là gì?”
Tôi giữ bình tĩnh hết mức có thể rồi hỏi.
Không đời nào một người ở địa vị cao như thế của một đất nước lại trở nên cảm tính chỉ vì được cứu một lần.
Cứu mạng không bao giờ là lý do đủ để làm lung lay một kẻ như thế…
Chắc chắn phải có mục đích khác.
“Vì ta đang bối rối.”
…Hả?
“Không có lý do nào để cậu cứu ta. Chẳng phải lẽ ra cậu phải là người mong ta chết đi nhiều nhất mới đúng sao?”
Ừm, đúng là vậy thật.
Nhưng…
“Tại sao cậu lại lao vào cứu ta? Ta hoàn toàn không hiểu nổi. Nhưng rồi ta nghĩ lại và nhận ra — không chỉ mình ta cảm thấy như thế.”
Hầu tước nhìn thẳng vào tôi, tiếp tục nói.
“Cậu đã cứu rất nhiều người. Nhưng cậu chẳng có lý do gì để cứu họ cả. Nhờ vậy mà ta rút ra được kết luận. Không, ta cuối cùng đã có thể thừa nhận một điều.”
“…Là điều gì?”
“Dù cậu là ác linh, cậu vẫn mang khí chất của một anh hùng.”
Anh hùng…
Thành thật mà nói, cho dù có được tất cả mọi người gọi như thế, tôi cũng chưa bao giờ cảm thấy bản thân là một kẻ vĩ đại đến vậy.
Bởi tôi chỉ đang vật lộn để sống sót.
Cùng với những người bên cạnh mình.
“Dù có là Ác linh hay không, cậu là kẻ mang lại ảnh hưởng tích cực cho thế giới này.”
Dù sao thì đó cũng chỉ là cảm nhận của ông ta.
Bằng trực giác, tôi hiểu rằng những lời tiếp theo đây mới là trọng tâm.
“Vậy nên, ta có một đề nghị dành cho cậu.”
Rồi Hầu tước cất lời, ánh mắt bừng sáng.
“Hãy đứng về phía chúng ta. Hãy trở thành một cư dân chân chính của thế giới này, và dùng sức mạnh của cậu để giữ gìn cân bằng cùng hòa bình.”
Có cần phải nói bằng giọng đầy khí thế như thế không sau khi phần dẫn dắt câu chuyện chậm rãi đến vậy?
Quả thật, lời lẽ của Hầu tước có sức thuyết phục khiến con người ta dễ dàng bị cuốn theo.
Nhưng tôi biết rõ.
Kẻ càng có quyền lực, càng cần phải được cảnh giác.
Suýt nữa thì tôi đã bị cuốn trôi mà không nhận ra.
Trên đời này có hai kiểu người.
Khi nghe thấy “đề nghị”, có kẻ chỉ nhìn vào mặt lợi và để cho mạch tưởng tượng đầy hy vọng của mình hoạt động hết công suất.
Và kiểu còn lại.
Tôi luôn muốn là kiểu thứ hai.
Vậy nên…
“Thật kỳ lạ khi ông bảo tôi hãy dùng sức mạnh để bảo vệ hòa bình. Chẳng phải tôi vẫn đang làm thế sao?”
Tôi đáp lời một cách lửng lơ, để buộc Hầu tước phải lật thêm bài.
“Hãy dừng chủ đề khó chịu về Ác linh và này nọ. Nếu ông muốn gì thì cứ nói thẳng đi.”
Hầu tước không hề bối rối trước lời yêu cầu của tôi.
Ông ta chỉ khẽ cười, rồi điềm tĩnh tiếp lời như thể đã lường trước.
“Haha, tất nhiên là ta có điều mà ta mong muốn.”
“Vậy thì xin mời.”
“Dù cậu có đồng ý gia nhập cùng ta ngay bây giờ, thì ta vẫn chưa có bằng chứng để tin cậu, đúng chứ? Ta cần một bằng chứng.”
Haha, chuyện gì với gã vừa khẳng định tôi là một Ác linh tốt rồi nhỉ? Ác linh tốt cũng cần phải chứng minh bản thân sao.
Đúng là kiểu người có thể trở mặt nhanh hơn lật sách.
“Lee Baek-ho.”
Không khí bỗng lạnh hẳn đi.
“Hãy giết hắn — kẻ chỉ muốn phá vỡ sự cân bằng của thế giới này.”
Phải rồi, đây mới là mục đích thực sự.
“Làm được điều đó, ta sẽ hoàn toàn tin tưởng cậu.”
Đúng là… không hổ danh Hầu tước.
Không thể nào một kẻ như thế lại dễ dàng bị lay động chỉ vì tôi cứu hắn một lần được.
*****
Sau một hồi im lặng.
Hầu tước lên tiếng thêm, như thể đang cố thuyết phục tôi.
“Nếu cậu cảm thấy khó chịu, thì cứ xem đây là một cuộc giao dịch. Nếu cậu xử lý Lee Baek-ho, ta sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc cho cậu trong suốt quãng thời gian cậu ở lại thế giới này.”
Ừm… nếu mọi chuyện thực sự diễn ra đúng như lời ông ta nói, thì đúng là rất đáng yên tâm.
Bởi Hầu tước nắm trong tay quyền lực đủ lớn để khiến thiên hạ phớt lờ tôi, kể cả khi tôi tự mình gào lên giữa quảng trường rằng mình là ác linh.
Nhưng chính vì thế, tôi càng thấy khó hiểu.
Lý do Hầu tước muốn giết Lee Baek-ho thì chẳng cần nói cũng rõ, tạm gác sang một bên.
“Tại sao ông lại muốn tôi làm việc đó?”
Tại sao Hầu tước không tự ra tay, mà lại giao phó cho tôi?
“Vì cậu là kẻ duy nhất có thể làm được.”
Câu trả lời ấy nằm ngoài dự đoán của tôi.
“Nói thật, ta đã thử vô số lần rồi, nhưng tất cả đều thất bại. Chúng ta thậm chí còn chẳng dễ dàng tiếp cận được hắn. Nhưng… cậu thì có thể khác. Vì một lý do nào đó, hắn đặc biệt hứng thú với cậu.”
“…”
“Dĩ nhiên, cậu không cần phải quyết định ngay tại đây, cũng không cần báo lại cho ta biết cậu đã quyết hay chưa. Chỉ cần ghi nhớ điều này — khoảnh khắc cậu chém bay đầu hắn, mọi phiền muộn của cậu sẽ biến mất.”
“…”
“Hãy đưa ra lựa chọn đúng đắn. Cậu yêu thế giới này… đúng không? Khác với những Ác linh khác.”
Nói đến đó, Hầu tước nhấp ngụm trà đã nguội đi, như thể mọi điều cần nói đã được nói ra hết. Cuộc trò chuyện rơi vào tĩnh lặng.
Hầu tước thư thả ngồi đó, hoàn toàn không mở lời trước. Nhưng chính sự điềm nhiên ấy lại khiến tâm trí tôi thêm rối bời.
Tôi nên trả lời thế nào?
Hay nên hỏi lại điều gì khác?
Thật ra, điều đó cũng chẳng quan trọng.
Dù tôi có đáp ra sao, suy nghĩ của Hầu tước cũng chẳng đổi. Và bất kể tôi hỏi điều gì, tôi cũng không thể tin đến trọn vẹn một trăm phần trăm.
Giống như lần tôi gặp viện trưởng trung tâm nghiên cứu dưới Tầng Hầm Thứ Nhất.
[Cách duy nhất để nhận được sự thật từ người khác là học cách tin tưởng người đó. Vì vậy, việc tôi tiếp tục đối thoại với anh quá lâu sẽ chỉ là lãng phí thời gian.]
[Nên ta mới nói đây là một cuộc giao dịch. Tôi là ai không quan trọng. Anh chỉ cần nhìn vào đề nghị trước mắt, rồi tự quyết định xem có chấp nhận hay không.]
Điều quan trọng nhất, luôn luôn phải là phán đoán của chính mình.
…Cơ mà tôi chỉ hỏi cho biết thôi, câu trả lời đã quá hiển nhiên rồi…
Tôi tự nhủ cứ xem như đây là một nhiệm vụ phụ đi. Không hoàn thành cũng chẳng sao, đúng chứ?
“Tôi sẽ cân nhắc đề nghị của ông. Dĩ nhiên, tôi không phải là Ác linh gì cả.”
Khi tôi cất lời cắt ngang sự im lặng kéo dài, Hầu tước gật đầu, vẻ mặt không chút luyến tiếc.
“Cứ làm theo ý cậu. Nhưng giờ ta đã trả xong món nợ, ta đã thấy thoải mái hơn rồi.”
“…Ý ngài là sao? Tôi chỉ nói là sẽ suy nghĩ thôi mà.”
“Ta là kiểu người không ngủ yên nếu chưa chắc chắn rằng mình đã báo đáp cho thỏa đáng.”
“À, ý ngài là việc tái thiết Quận 7—”
“Không phải chuyện đó.”
Hầu tước nhún vai rồi nói tiếp:
“Đưa ra cho cậu một con đường đúng đắn — đó chính là lời hồi đáp của ta cho việc cậu đã cứu ta.”
“….”
“Cậu có tin hay không thì tùy.”
Thật đúng là… ông ta rất có năng khiếu khiến người khác thấy khó chịu đến tận phút cuối.
“…Tôi đi đây.”
“Cậu không dùng cơm rồi mới đi à? Ta thấy không thoải mái nếu để khách của mình rời đi với một cái bụng rỗng.”
“Hôm nay tôi không thấy đói.”
Tôi có cảm giác nếu còn ngồi ăn cùng Hầu tước trong tình trạng đầu óc thế này thì chắc chắn sẽ phát điên mất, nên tôi gần như bỏ chạy khỏi dinh thự.
Rồi tôi nhắm chặt mắt lại, ngồi lên cỗ xe mà Hầu tước cho người chuẩn bị, hướng về phía trạm trung chuyển quân dụng.
Hôm nay quả là một ngày khiến tinh thần kiệt quệ theo nhiều nghĩa khác nhau.
Lộc cộc, lộc cộc…
Tiếng bánh xe lăn êm ái vang lên đều đặn.
Tôi lấy âm thanh ấy làm nhạc nền để thả lỏng suy nghĩ, và cơn buồn ngủ ập đến rất nhanh…
“Này, hyung.”
…Hử?
Cái gì thế này, ảo giác thính giác à?
“Khi đó, tại sao anh lại cứu tên Hầu tước?”
Giọng nói vang lên rõ ràng.
Tôi lập tức mở mắt, nhìn ra ngoài khung cửa.
“Anh đang cố làm bạn với hắn ta sao?”
…Gì cơ?
Tên khốn này… sao hắn lại ở đây?