Tôi đã cảm nhận điều đó rất rõ trong chuyến du hành lần trước của mình.
Biết trước một tương lai không thể thay đổi chẳng khác gì một lời nguyền.
Nhưng…
“Ý anh là… một năm nữa sẽ có chuyện xảy ra sao?”
“Đúng vậy… Một bất ngờ cực kỳ lớn và thú vị nữa là đằng khác…”
ⓚyhuyenⓒomDù vậy, việc này cũng có thể nhìn nhận theo hướng tích cực.
Nếu lời của Lee Baek-ho là thật, thì chẳng phải nói có nghĩa là ít nhất trong vòng một năm tới, tôi sẽ an toàn sao?
“Anh không hề có ý định sẽ tiết lộ đó là bất ngờ gì, phải không?”
“Hyung à, nếu biết trước thì sao còn gọi là bất ngờ được nữa…”
“Vậy thì ít nhất cũng cho tôi biết điều này… Khi sự kiện đó xảy ra, Quận 7 có bị hủy diệt lần nữa không…?”
“Ờm, chuyện đó chắc sẽ không xảy ra đâu…? Sự kiện em nói không thuộc loại đó…”
ⓚyhuyenⓒom
Nghe vậy, tôi thấy nhẹ cả người.
ⓚyhuyenⓒomĐối với một kẻ đang lên kế hoạch mở rộng đế chế bất động sản như tôi, đây đúng là một tin mừng hiếm hoi.
Nhưng… nếu không phải kiểu đó, thì rốt cuộc là chuyện gì?
Trong lúc tôi đang trầm ngâm suy nghĩ, Lee Baek-ho lại lộ vẻ hối tiếc.
“Ôi… có khi em đã cho anh quá nhiều gợi ý rồi nhỉ?”
Nhiều gợi ý sao? Không đời nào.
Tôi còn chẳng hiểu gì cả.
“Dù sao thì, em đã nói hết những gì anh cần biết rồi. Anh hiểu mà, đúng không?”
Hiểu gì cơ?
“…Gì cơ?”
ⓚyhuyenⓒom
Ngay khoảnh khắc tôi nghiêng đầu định hỏi lại, Lee Baek-ho đã biến mất trước mắt tôi.
“Phù…”
Tôi khẽ thở dài.
…Tôi cần phải mạnh lên, thật nhanh.
*****
Vài ngày sau khi trở về từ chỗ Hầu tước, công cuộc tái thiết Quận 7 chính thức bắt đầu…
Các chiến binh lao động kiêu hãnh của bộ tộc chúng tôi.
Những người đàn ông trưởng thành của Bifron,
Và các chuyên gia xây dựng được phái tới từ vô số gia tộc trực thuộc Melbes do Bá tước Goldbeard dẫn đầu,
Tất cả cùng nhau hợp lực, phá dỡ đến đâu, xây dựng lại đến đó.
Sự tham gia của mười ngàn chiến binh đã đẩy nhanh tiến độ của công trình đến mức khiến một người đến từ thời đại công nghiệp hiện đại như tôi cũng phải chớp mắt ngạc nhiên.
Không có máy móc hạng nặng cũng không sao, bởi vì chúng tôi còn có ma pháp.
Hơn nữa thể chất thợ xây của chúng tôi cũng thuộc hàng quái vật.
“Khoan đã! Nâng đồ kiểu đó sẽ khiến anh đau lưng đấy!”
“Hử?”
“…Chuyện này thật đáng ngạc nhiên, dù tôi đã nhìn thấy nó không biết bao nhiêu lần rồi. Không nặng à?”
“Thế này còn chưa đủ làm nóng người ấy chứ!”
Những công đoạn mà người ta cần dùng đến máy móc đã bị họ xử lý… bằng tay không, vậy nên không có lý do gì để tốc độ xây dựng thua kém bất cứ công trình hiện đại nào.
“Nam tước Teylan nói nếu chúng ta chịu tăng giá thêm chút nữa thì anh ta sẽ đồng bán luôn cả khu thương mại 7-2 đấy.”
“Toàn bộ khu thương mại đó sao Mua nó luôn đi.”
Vừa chỉ huy thi công, tôi vừa âm thầm thâu tóm các món bất động sản giá rẻ từ tay những quý tộc tìm đến qua lời giới thiệu của Hội trưởng.
Và rồi…
“Khu thương mại 7-2 à? Đó không phải phần chúng ta dự tính sẽ làm sau cùng sao?”
“Kế hoạch thay đổi rồi. Đó là mệnh lệnh của Nam tước Yandel.”
Tất nhiên là những khu đất tôi mua sẽ được ưu tiên thi công trước. Những ngôi nhà nhanh chóng được dựng lên, chào đón người thuê và mang lại cho tôi nguồn vốn mới để tiếp tục công việc làm ăn của mình.
“Đây là căn nhà mà tôi sẽ ở trong hai năm tới sao?!”
“Tuy nhỏ nhưng nó có đầy đủ tất cả những gì anh cần!”
“Làm hàng xóm với Bifron có vẻ hơi đáng sợ, nhưng tôi không còn cách nào khác. Giá thuê nhà ở những khu vực khác đã tăng lên quá nhiều rồi…”
Trái ngược với nỗi lo của tôi, tìm người thuê chẳng khó chút nào.
Tòa nhà được chia thành từng phòng kiểu nhà trọ độc thân, mỗi toà nhà chứa được cả chục người, vậy nên họ có thể cùng nhau gánh vác khoản phí đặt cọc lớn.
Đồng thời, ngân hàng cũng cho phép vay với lãi suất thấp, cộng thêm quỹ hỗ trợ được Hoàng gia cung cấp cho các cư dân của khu vực chịu ảnh hưởng. Nói ngắn gọn, đây là thời cơ kinh doanh quá hoàn hảo.
“Với mật độ dân cư thế này, tôi không nghĩ bất cứ cửa hàng nào mở ra ở đây sẽ bị lỗ.”
Càng nhiều cư dân sẽ kéo theo càng nhiều thương nhân, và càng nhiều khách hàng tiềm năng cho tôi.
Tất nhiên, không phải mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ.
“Khụ… Tôi xin lỗi, nhưng chuyện bán đất lúc trước tôi đã nói, xin hãy quên nó đi…”
Sau khi tình hình của Quận 7 vừa khởi sắc, những quý tộc có ý định bán đất cho tôi liền lập tức lập mặt như lật bánh tráng, đưa ra yêu cầu hủy bỏ giao dịch trước đó.
Nhưng mà…
“Này, Nam tước…?”
“Ngài đến nữa à. Tôi đang bận lắm, sao ngài cứ liên tục đến đây để làm phiền tôi vậy.”
“Tôi muốn biết lý do vì sao đất của tôi chưa được thi công—”
“Đừng hối thúc. Ngài không nhìn thấy người của tôi đang làm việc hết sức mình à?”
“…Đó không phải là vấn đề! Tất cả khu vực xung quanh đều đã được xây xong cả rồi, tại sao chỉ có mỗi chỗ của tôi vẫn là bãi đất trống? Kế hoạch xây dựng và vật liệu đều đã được chuẩn bị rồi, chỉ còn thiếu mỗi việc thi công nữa thôi!”
“Cho nên tôi mới bảo ngài phải đợi. Ai nói là tôi không làm? Nhưng mọi thứ đều có thứ tự của nó—”
Ngay cả việc thuê thợ xây từ bên ngoài cũng không được phép, bởi vì đúng theo mệnh lệnh từ Hoàng gia thì mọi công trình đều phải được thực hiện thông qua Thương Hội Yandel.
“Được rồi! Tôi bán!”
Rất nhiều kẻ không chịu nổi chiến thuật câu giờ có chủ đích của tôi đã phải giơ cờ trắng đầu hàng.
Dù vậy, vẫn còn không ít tên lì lợm cố thủ đến cùng.
‘Không sao. Vậy thì thứ tự thi công của họ sẽ ở rất xa về phía sau…’
Một tháng… hai tháng… ba tháng trôi qua.
Sau khi công việc kinh doanh đã vào guồng, tôi không còn cần phải theo dõi nó sít sao nữa.
Vậy nên — kể từ đó, tôi tạm gác chuyện kiếm tiền sang một bên và tập trung vào vấn đề khác.
Kiếm được tiền thì rất tốt, nhưng nếu biến nó thành mục đích chính thì điều đó chẳng có ý nghĩa gì.
“Cuối cùng chúng ta cũng chính thức ở vùng một Clan. Chào mừng.”
“Phù… Không ngờ lại mất đến tận ngần ấy thời gian…”
Phó thủ lĩnh James Karla của Clan Gearfang.
Thánh kỵ sĩ Sven Parav.
Sĩ quan quý tộc Meland Kaislan.
Ma pháp sư của quân đội Lilith Marone.
Và một số cựu thành viên đoàn thám hiểm Núi Băng cuối cùng đã rời tổ chức và chính thức gia nhập đội của tôi.
“Akuraba không tham gia à?”
“Chưa rõ… Tôi có gửi lời nhắn cho cô ấy nhưng vẫn chưa thấy hồi âm…”
“Có vẻ giống trường hợp của Ravien…”
“…Cũng phải thôi. Từ lúc ấy tới giờ cũng lâu rồi…”
“Nhưng tôi vẫn không chấp nhận được! Tôi vẫn mất ngủ vì chuyện đó kia mà!”
“Bình tĩnh nào, Marone. Ai cũng có lý do riêng cả.”
Tôi không nghĩ đó là vấn đề về “lý do”, mà là vấn đề về “tính cách”.
Có những người như Marone, luôn ôm chặt quá khứ.
Cũng có những người tốt hơn hết là quên đi quá khứ và tiếp tục sống.
Và sự thật là cách thứ hai dễ hơn nhiều.
“Nói vậy… nhưng chúng ta tập hợp lại rồi thì làm gì? Mê cung đã đóng rồi mà…”
“Liệu… nó có mở lại trong tương lai gần không?”
Tôi lắc đầu.
“Không. Tôi chưa nghe tin mê cung sẽ mở lại. Nhưng tôi có một tin khác.”
“Tin… khác?”
“Trong lễ hội được tổ chức vào Tháng Mười Ba tới, sẽ có một cuộc thi lớn.”
Đây là tin tôi tranh thủ quan hệ quý tộc để moi được, hiện tại vẫn có rất ít người biết về nó.
“Thi đấu… ý của anh là?”
“Chi tiết có thể sẽ thay đổi, nhưng đại khái, người ta sẽ tập hợp các Clan lại và cho họ thi đấu với nhau. Mục tiêu đầu tiên của chúng ta sẽ là dành chiến thắng trong giải đấu đó.”
“…À! Tôi nghe nói trước kia cũng từng có những kỳ thi như vậy!”
“Nhưng sao Hoàng gia lại tổ chức đúng vào lúc này…”
“Chính vì là lúc này nên họ mới tổ chức. Hoàng gia luôn tìm cách để phân tán sự chú ý của dân chúng, khiến cho họ không có thời gian để lo nghĩ linh tinh.”
“Nếu đó mới chỉ là mục tiêu đầu tiên… vậy có nghĩa là vẫn còn mục tiêu thứ hai?”
Tôi khẽ nhìn Sven Parav, người rõ ràng là đang tỏ ra hứng thú hơn mức bình thường.
“Đương nhiên là có. Nhưng đó vẫn là một bí mật.”
“…Hả?”
“Đừng có trưng ra vẻ mặt đó. Tôi vẫn còn đang cân nhắc. Khi nào chắc chắn hơn, tôi sẽ nói với mọi người.”
Tôi đã hé lộ rằng có “mục tiêu thứ hai”, thế là đủ.
“Đi theo tôi. Mọi người đang chờ.”
Tôi dẫn các thành viên mới vào trong để làm lễ chào đón, một nơi mà mọi người có thể ngồi ăn uống, chuyện trò và làm quen một cách tự nhiên.
“Cô Karlstein trông khác hẳn với trước kia nhỉ.”
“Vậy sao. Tôi cũng không rõ nữa. ”
“Hồi ở tầng hầm, lúc nào cô cũng tỏ ra khó gần, nên bây giờ trông cô tốt hơn nhiều rồi.”
“Aha… Thật thế ư?”
Ngoại trừ Goblin và Kaislan đã dành thời gian cùng tôi và các thành viên cũ trong Tầng Hầm Thứ Nhất, những người khác trong đoàn thám hiểm Núi Băng cần thời gian để làm quen với họ.
“Anh là James Karla phải không? Rất vui được gặp anh.”
“Ah… Rất vui được gặp cô. Tôi đã nghe nói rất nhiều về cô.”
“Nghe nói anh dùng cung phải không? Bắn một mũi tên về phía tôi đi!”
“Cô đang nghiêm túc sao…”
“Đó là cách mà người Barbarian kết bạn.”
Đúng rồi, đây là lần đầu tiên James Karla và Lilith Marone gặp gỡ Misha, Aynar và Auyen.
“Marone, để tôi giới thiệu cho cô. Cô ấy là Misha Karlstein. Còn đây là hoa tiêu của chúng ta Auyen Lockrove.”
“À vâng… Rất vui được làm quen với hai người.”
Màn ra mắt của họ không được nhiệt huyết lắm và họ nhanh chóng tìm thấy và tạo thành một nhóm với những người mà mình quen biết.
À, tất nhiên là Aynar đã để ý thấy cảnh tượng này.
“Này! Các anh đang làm gì vậy! Cho tôi tham gia với!”
“Huh…?”
“Được rồi! Mọi người có muốn xem trò vui không? James Carla đã baor sẽ đấu tập với tôi đấy.”
“Nhưng tôi đã đồng ý đâu?”
Mọi người có vẻ đang bị quấy rầy bởi năng lượng của Aynar, nhưng trong những buổi tụ họp thế này luôn cần có một người hướng ngoại phụ trách khuấy trộn bầu không khí.
Tôi đứng quan sát từ xa, vừa định thở phào thì —
“Yandel, qua đây một lát.”
Amelia bước tới, không vòng vo mà dẫn tôi vào một góc yên tĩnh.
“Chuyện gì?”
“Tôi có tin về thứ mà anh nhờ tôi điều tra.”
Tôi lập tức hạ giọng.
“Tìm ra rồi à?”
“Còn phải kiểm chứng thêm, nhưng có thể tạm coi là đã có kết quả.”
Thành thật mà nói, không ngờ nhanh đến vậy.
“Dù là sai hoàn toàn đi nữa cũng không sao. Nói đi.”
Amelia kể lại những gì cô ấy thu thập được. Tôi im lặng lắng nghe.
Một lúc sau…
“Nhưng…” — cô ấy nhìn tôi đầy lo lắng. — “Anh thực sự định làm như vậy sao?”
Dù chính tôi đã nhờ cô ấy tìm cách, giọng cô ấy lại nghe như không muốn tôi tin vào phương pháp của mình.
Nhưng —
“Tôi không còn lựa chọn nào khác.”
Người Noark đang giấu quá nhiều thứ.
Hoàng gia còn giấu nhiều hơn.
Ngay cả Lee Baek-ho và Chú Hề cũng chỉ biết một phần trong bức tranh lớn.
Mọi thông tin đều bị che kín đến mức tôi không biết liệu có ai hiểu rõ toàn bộ sự thật hay không.
Nhưng giữa tất cả hỗn mang đó…
[Ý anh là… một năm nữa sẽ có chuyện xảy ra sao?]
[Đúng vậy… Một bất ngờ cực kỳ lớn và thú vị…]
Chắc chắn có thứ gì đó đang sục sôi bên dưới bề mặt yên bình giả tạo này. Và với bản tính của tôi, chỉ đứng nhìn là điều không thể.
Một nhà thám hiểm sẽ không ngồi yên trước vực sâu.
“Đừng lo nhiều quá, Amelia.”
“…”
“Cuối cùng, thời điểm này đã đến.”
Giờ là lúc tôi nên bước ra ngoài tường thành.