Mái tóc màu bạch kim như được vuốt keo bóng loáng.
Làn da không tì vết và ánh mắt lạnh lẽo.
Từ ấn tượng đầu tiên, có lẽ ai cũng sẽ nghĩ hắn ta là một anh chàng quý tộc đẹp trai… nhưng—
“Tch.”
Từng cử chỉ tản mạn, giọng điệu khinh khỉnh, biểu cảm ngang ngược — tất cả hòa lại thành một thứ khí chất… vừa lập dị vừa tự nhiên khiến người ta không tài nào ưa nổi.
kyhuyenⓒom“Sao vậy? Nhìn anh như thể vừa nhìn thấy ma ấy.”
Lee Baek-ho ung dung chui thẳng vào trong xe ngựa qua cửa sổ còn đang mở, ngồi xuống đối diện tôi, rồi không biết xấu hổ mà mở miệng trước.
“Trông anh có vẻ ngạc nhiên quá nhỉ?”
Dù miệng đang tươi cười, ánh mắt của hắn ta lại đang kể một câu chuyện khác.
“Như thể bị bắt gặp đang làm chuyện bẩn thỉu sau lưng người khác ấy.”
Lee Baek-ho nhìn tôi với một ánh mắt sắc bén và giọng nói pha chút cáu kỉnh.
kyhuyenⓒom
Mà nói thật… hắn ta chẳng sai tí nào.
kyhuyenⓒomVừa trông thấy hắn, đúng là tôi có cảm giác như mình vừa bị bắt quả tang khi nói xấu sau lưng vậy.
Dù thế, tôi cũng không định để hắn dẫn dắt cảm xúc của mình.
‘…Có vẻ như người đánh xe không nghe thấy tiếng của hắn ta.’
Sau khi xác nhận rằng người đánh xe vẫn đang đặt sự chú ý của mình vào con đường trước mặt, tôi đáp lại với vẻ mặt tỉnh bơ:
“Tôi có thể không ngạc nhiên sao? Tại sao anh lại đột nhiên xuất hiện và nhảy vào xe người khác từ cửa sổ?”
“Well, có vẻ đó không phải lý do duy nhất đâu…”
“Tất nhiên rồi. Người anh gầy quá đấy. Anh nên ăn uống tử tế rồi đi tập thể dục vào. Làm sao một người đàn ông trưởng thành có thể chui vừa cái khe cửa sổ bé thế?”
“…Không phải em gầy, chỉ là anh cao lớn bất thường thôi.”
“Tôi chỉ muốn tốt cho anh thôi.”
kyhuyenⓒom
Tôi không hỏi “tại sao anh lại ở đây”, cũng không hỏi “muốn gì”.
Tôi cứ thế bình thản mà lấn lướt, như thể đang dạy dỗ đàn em hư.
Và đúng như dự đoán, Lee Baek-ho thoáng tỏ vẻ bối rối.
Rồi…
“…”
“…”
Không khí chùng xuống.
Thật ra… chúng tôi không nên gặp lại nhau như thế này.
Lần cuối cùng đối thoại của chúng tôi cũng không được tốt lắm, nếu không muốn nói là cực kỳ tệ hại.
[…Vậy là anh định dùng Hòn Đá Phục Sinh lên tôi?]
[Anh không thể tự mình vứt bỏ những thứ cần phải vứt bỏ, thế nên em chỉ muốn giúp một tay thôi. Dù sao thì sau khi trở về, mấy mối quan hệ ở nơi này cũng đâu còn ý nghĩa gì nữa, đúng không?]
Hôm Ghostbusters giải tán.
Khi mọi việc hắn làm sau lưng tôi bị bóc trần, hắn chẳng xin lỗi lấy nửa lời mà ngược lại còn phun vào mặt tôi toàn những câu nói rác rưởi.
Hôm đó, tôi đã tự hứa, lần sau gặp lại tôi nhất định sẽ biến điều ước của hắn trở thành hiện thực.
(Dịch giả-kun : chương 570, đại khái là Lee Baek-ho luôn muốn rời khỏi thế giới này, nên Bjorn muốn giúp hắn ta đăng xuất khỏi server Raphdonia.)
“Vậy anh tìm đến tôi là vì muốn rời khỏi cái ‘thế giới chó má’ như anh từng nói hả?”
“Anh vẫn giận chuyện đó à?”
Đấy. Chính vì kiểu thái độ này mà tôi không muốn dây dưa với hắn.
Cứ như thể bên trong hắn không còn là con người, mà là thứ gì đó không có cảm xúc tội lỗi.
Nhưng…
Chưa phải lúc để đấm vào mặt hắn.
Không phải vì tôi sợ thua — mà là vì tôi không chắc mình có thể giữ hắn lại.
Tên cáo già này chỉ cần thấy bất lợi là lập tức biến mất, và một khi hắn chạy thoát, chắc chắn hắn sẽ tìm cách trả đũa tôi, hoặc toàn bộ những người xung quanh tôi.
“Em chỉ tới để gặp anh thôi! Em cảm thấy như anh đang giấu giếm chuyện gì mờ ám sau lưng em ấy!”
Tôi bật cười.
“Buồn cười thật nhỉ.”
“Hử? Cái gì?”
“Người lúc nào cũng giở trò sau lưng người khác là anh, chứ không phải tôi.”
Khoảng cách trong chiếc xe ngựa vốn chật hẹp, nay còn chật hơn vì sát khí đang phả ra.
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, chẳng hề tránh né luồng sát khí ấy.
Bằng cách nào đó, hắn ta lại có vẻ thấy hứng thú với thái độ này của tôi.
“…Thú vị đấy.”
Hắn chỉ buông một câu gọn lỏn, rồi im lặng.
Không khí xung quanh căng thẳng đến mức chỉ cần một người đặt tay lên chuôi kiếm là máu sẽ đổ ngay lập tức.
“Vậy tại sao anh lại cứu Hầu tước?”
Giữa bầu không khí căng như dây đàn, hắn hỏi.
Câu hỏi quen thuộc.
Và tôi lại cảm thấy tự tin đôi chút.
Thì ra chính tên này là kẻ đứng sau vụ ám sát.
Hắn ta không biết dùng ma pháp — vậy tức là kẻ thi triển phép thuật hôm nay là Học giả Hủy diệt.
Tại sao hai tên này cứ bám lấy nhau như hình với bóng.
‘Thảo nào nhận đòn đó lại đau đến vậy.’
Biết được điều đó khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Không thể nào những pháp sư ở cấp độ đó lại nhan nhản ngoài đường được.
“Tại sao anh không trả lời? Có điều gì đó mà anh không thể nói ra à?”
“Anh hỏi thì tôi phải trả lời à?”
“Không phải thế, em chỉ mò thôi. Không phải trước đó chính anh là người yêu cầu em giết Hầu tước sao? Vậy sao giờ đây khi Hầu tước sắp chết thì anh lại lấy thân mình ra che cho hắn?”
“Tôi cũng muốn hỏi điều đó đấy. Không phải anh bảo anh không thể giết được Hầu tước sao? Sao bây giờ anh lại xuống tay? Chẳng phải ông ta cũng sẽ sống lại trong cung điện nếu anh thành công à?”
Tôi hỏi ngược lại.
Và hắn im lặng.
Quả đúng là tên ích kỷ tận xương tủy.
“…Anh chỉ cần biết là em có một lý do chính đáng.”
“Vậy thì anh cũng chỉ cần biết, tôi cũng có một lý do chính đáng.”
Câu trả lời mang thông điệp rất rõ ràng —
Tôi sẽ không lật bài trước. Trừ khi hắn ta cũng lật bài của mình.
Lee Baek-ho nhìn tôi vài giây, rồi thở dài.
“Có khả năng Hầu tước đã mất món vật phẩm hồi sinh đó. Em chỉ muốn xác nhận trước. Nếu hắn chết thì tốt nhất. Nhưng dù hắn có sống thì em vẫn lời.”
“Sống thì vẫn lời? Không phải anh bảo thứ đó dùng được vô hạn lần à?”
“Đúng vậy. Nhưng có vẻ phải sau một thời gian thi ông ta mới có thể hồi sinh lại. Em định tận dụng khoảng thời gian đó. Nếu đột nhiên hắn biến mất, biết đâu Vua Cải Cách sẽ chịu ló mặt.”
“Vua Cải Cách…?”
“Ừ. Chính là lão già đã suốt ngày kêu bệnh để khỏi phải tham dự các cuộc họp công khai đó.”
“Anh muốn Vua Cải Cách xuất hiện để làm gì?”
“Bởi vì ông ta cũng đang giấu rất nhiều thứ. Nếu kéo được ông ta ra ánh sáng thì có khi ông ta sẽ để lộ gì đó.”
Anh ta vẫn chưa kể hết mọi thứ, nhưng những gì anh ta vừa nói không có vẻ gì là nói dối.
“Giờ em đã nói rồi. Anh cũng nói đi. Tại sao anh lại cứu Hầu tước? Anh định đứng về phía hắn ta à?”
Giờ thì…Tôi nên trả lời thế nào?
Không nói thì có thể sẽ bị hiểu lầm.
Mà nói dối hắn sẽ biết ngay.
Nghĩ một lúc, tôi quyết định nói thật 100%.
Ngạc nhiên thay, tất cả những gì đã xảy ra vào lúc đó có thể tóm gọn bằng một từ…
“Ngày hôm đó… là một sai lầm.”
“Sai lầm…?”
Việc giải cứu Hầu tước ngày hôm đó hoàn toàn là một sai lầm.
*****
Tất nhiên, Lee Baek-ho không dễ tin lời tôi nói.
“Chỉ vì thói quen nên anh đã nhảy ra theo phản xạ rồi đỡ đòn hộ hắn? Anh muốn em phải tin vào thứ đó á?”
“Tin hay không là việc của anh. Nhưng tôi đâu có biết trước sẽ có tập kích. Đó là một tình huống nhanh đến mức mà bản năng mới là thứ chỉ huy cơ thể tôi, không phải là trí óc .”
Không rõ là vì bị thuyết phục bởi lời nói thật lòng của tôi, hay bởi vì chính bản thân hắn cũng thấy điều đó kỳ lạ, mà cuối cùng Lee Baek-ho khẽ gật đầu với vẻ mặt vô cùng miễn cưỡng.
“Ờ thì… lời biện minh đó cũng khá hợp lý…”
“Không phải hợp lý — mà là sự thật. Tôi đang hối hận muốn chết sau khi cứu hắn ta đấy.”
“Nhưng vậy còn hôm nay thì sao? Anh đã đến dinh thự Hầu tước rồi còn ngồi nói chuyện hồi lâu trong đó nữa.”
“Ông ta mời tôi đến để bày tỏ lòng biết ơn. Không biết có phải để bồi thường hay không, nhưng ông ta xác nhận sẽ giao đơn hàng xây dựng cho tôi.”
Chỉ đúng một nửa, nhưng cũng không sai.
Tất nhiên, phần chính của cuộc trò chuyện là lời dụ dỗ cộng thêm điều kiện “ám sát Lee Baek-ho”, nhưng hắn ta không cần phải biết hết toàn bộ câu chuyện.
“…Chỉ có vậy thôi sao?”
“Có câu hỏi nào vô nghĩa hơn thế nữa không?”
“Ừm. Lỗi của en.”
Nói rồi hắn nhìn tôi trong vài giây, như đang cân đo đong đếm điều gì trong đầu.
“Chà… Em không hiểu. Hoàn toàn không hiểu. Tại sao trong khi những người khác thì dễ đoán, chỉ có riêng anh là em hoàn toàn không thể hiểu được vậy?”
Tôi cũng có thắc mắc tương tự như thế về hắn.
Ngay cả khi hắn có đứng trước mặt tôi, tôi vẫn không tài nào hiểu được những lời của hắn ta là thật hay chỉ là diễn.
“…Nhân cơ hội gặp gỡ lần này, sao anh không nói tôi nghe nhỉ? Rốt cuộc là anh đang tính làm gì?”
“Đột nhiên trở nên thân thiện à? Không phải của nãy anh còn muốn giết em sao?”
“Anh thật sự muốn đánh nhau ngay tại đây sao?”
“Không hẳn… chỉ là đột nhiên cảm thấy chúng ta khá giống nhau.”
“…Anh đang nói cái thứ nhảm nhí gì thế?”
“Không phải sao? Cảm xúc chỉ là nhất thời, cuối cùng cả hai chúng ta đều là những người lý trí và hành động sao để có lợi nhất cho mình.”
“….”
“À, có điều hình như đôi khi anh lại để cảm xúc lấn át lý trí của mình.”
Những lời phân tích đó khiến tôi bực mình nhưng lại không biết cách để phản bác.
Sự thật là lúc này, thay vì tống cổ ra khỏi xe, tôi lại muốn để hắn nói thêm với hy vọng có thể moi thêm thông tin từ hắn.
“Em biết ý định của anh, nhưng bởi vì em là người làm sai trước nên em sẽ trả lời vài câu. Chắc anh không có hứng thú với tình hình hiện tại của em đâu, nên hãy suy nghĩ kỹ, anh muốn biết điều gì nhất?”
Hắn là người chủ động đưa ra đề nghị, nên không khí nhẹ bớt hẳn.
Tuy nhiên vấn đề lớn hơn là tôi phải hỏi gì.
Cẩn thận… mình chỉ có vài câu hỏi thôi.
Phải chọn thứ quan trọng nhất trước.
Tôi cân nhắc một lúc, rồi hỏi:
“Vậy là… anh đã gặp được Auril Gavis?”
Lần cuối cùng tôi nghe về hắn ta, hắn ta đã rời khỏi tường thành để đi gặp Auril Gavis.
Vậy mục tiêu đó đã đạt được chưa?
“Haha, lão già đó à… Nói sao nhỉ…”
“Trả lời có hoặc không thôi.”
“Có. Tôi đã gặp.”
Vậy là hắn ta đã đạt được mục tiêu đó.
Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng tôi, nhưng tôi hỏi vẫn hỏi tiếp.
“Anh đã gặp ông ta ngoài đời thật, chứ không phải trong cộng đồng, đúng chứ?”
“Ừ, em đã gặp trực tiếp ông ta. Nghe nói anh cũng gặp ông ta ở Hội Bàn Tròn rồi phải không?”
“Ông già đó đã nói thế sao?”
“Ờ thì… cũng gần giống như vậy nên cứ cho là vậy đi. Không quan trọng đâu.”
Nghe cách nói mơ hồ của hắn ta, có vẻ như hắn ta không hề nghe điều đó trực tiếp…
‘Người đeo mặt nạ Black là Hyeon-byeol, còn Sói thì gần như chắc chắn là được Auril Gavis phái tới.’
Có phải là Bướm không? Cô ta là gián điệp do Lee Baek-ho cài vào sao?
Chưa đủ cơ sở để kết luận, nhưng những chuyện ở cộng đồng không phải là ưu tiên lúc này.
Tôi chuyển sang câu hỏi khác, thứ không thể được trả lời bởi có hoặc không.
“Kể từ lúc rời khỏi tường thành, anh đã làm gì?”
Dù tỏ ra không quan tâm, nhưng tôi vẫn rất tò mò muốn biết hắn đã trải qua những gì.
“Em đã làm gì sao? Anh biết đấy, chỉ là lang thang bên ngoài các bức tường, ghé thăm trụ sở của Noark, dùng cổng dịch chuyển lên Tầng 7 rồi vào mê cung… À, và còn gặp gỡ một người bạn mới nữa. Tình cờ thôi.”
Câu trả lời nghe hời hợt, nhưng từng chữ lại gợi ra hàng loạt câu chuyện lớn phía sau.
Trong khi tôi lần mò dưới Tầng Hầm Thứ Nhất, hắn cũng đang có một cuộc hành trình của riêng mình.
“…Bạn mới?”
“Cái này thì chưa thể nói. Tạm thời đó là một bí mật. Nhưng… chỉ trả lời như vậy thì có vẻ em đang chơi xấu… Thôi coi như câu này không tính đi. Anh vẫn còn một câu nữa, hãy hỏi thật khôn ngoan vào.”
“Anh đã sẽ trả lời vài câu mà?”
“Ừ thì… hai đã là một vài rồi mà.”
Hmm… Cũng đúng.
Dù sao cũng chỉ là một món hời ngoài ý muốn, nên tôi không để bản thân tiếc nuối lâu mà chuyển nhanh sau câu hỏi cuối cùng.
“Rốt cuộc, người Noark muốn điều gì?”
Đây là câu hỏi mà cả vương quốc đều muốn hỏi, nhưng ngay cả Hầu tước, người đứng thứ hai trong triều đình, cũng không có câu trả lời.
Liệu Lee Baek-ho biết sự thật không?
Câu trả lời đến ngay.
“Họ muốn sống.”
“…Gì?”
“Không phải đó là mục đích chung của con người sao? Mọi người chỉ đang cố gắng hết mình để có thể sống lâu hơn thêm chút nữa.”
Giọng nói như đùa cợt của anh ta không thể che giấu được sự thật ẩn trong câu nói đó.
“Hóa ra lời đồn là thật. Người ta không thể sống sót bên ngoài tường thành.”
“Ừ. Nếu nói đơn giản thì là thế.”
Bên ngoài tường thành là một nơi thế nào? Tôi vẫn còn muốn hỏi thêm về điều đó nhưng không may là tôi đã dùng hết lượt đặt câu hỏi.
“Mà nghĩ lại, có lẽ câu trả lời cho câu cuối cùng của anh có hơi sơ sài. Để em cho anh một dịch vụ khuyến mãi vậy.”
…Dịch vụ khuyến mãi?
Tôi nhíu mày.
Lee Baek-ho mỉm cười với tôi — một nụ cười khiến người khác nổi da gà.
“Trong vòng một năm tới, Noark sẽ không có động tĩnh gì đâu. Vậy nên anh có thể yên tâm mà nghỉ ngơi.”
Và đúng lúc đó, tim tôi lạnh ngắt.
Vì kiểu người như tôi luôn nghe hiểu mặt trái của mọi câu nói.
“Không có gì xảy ra trong một năm…”
Tức là…
Sau một năm, sẽ có chuyện rất lớn.