(Dịch giả-kun : trở lại r đây ae, mới nhận cái cv làm đồ án cho đứa nhóc sinh viên. Tụi này ảo thật, dl còn 1 tuần mà chưa làm gì cả.)
Đúng như dự đoán, Arta không thể không phản ứng trước miếng mồi tôi ném ra.
[“Bản thân tôi trong quá khứ...?”]
“Arta, chắc anh cũng có chút manh mối, đúng không? Anh đã từng tới đây khi còn là con người mà.”
[“...Nhưng lúc đó, tôi chưa từng gặp bất kỳ người nào như anh.”]
ⓚyhuyenⓒom“Đương nhiên là không.”
[“Vậy thì—”]
“Bản thân anh trong quá khứ đã nói với tôi một câu, rằng việc thay đổi tương lai không phải là hoàn toàn bất khả thi.”
Có lẽ đó chính là từ khóa.
Arta im lặng một lúc, như thể đang tính toán điều gì đó, rồi chậm rãi mở miệng.
[“...Ý tưởng rằng tác động tới hiện tại thông qua những hành động từ quá khứ cũng không phải là không thể. Nhưng dựa vào đâu tôi phải tin lời anh nói?”]
ⓚyhuyenⓒom
“Tôi nghĩ là anh đang hiểu lầm rồi.”
ⓚyhuyenⓒomTôi lại cắt ngang lời anh ta.
“Tôi không yêu cầu anh phải tin tôi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta, cầm trong tay vật phẩm phụ thu được từ Quái thú Cổ đại, món vật phẩm mà anh ta đang mong muốn có được.
Chuyện đơn giản là vậy thôi.
Chỉ cần anh ta vẫn còn cần thứ này, anh ta bắt buộc phải trả lời câu hỏi của tôi.
“Anh tin tôi hay không cũng không quan trọng. Tôi chỉ cần lấy được thông tin mà mình muốn, vậy thôi. Chẳng phải với anh cũng giống vậy sao?”
Khi tôi làm rõ dứt khoát rằng đây chỉ là một lần giao dịch theo nhu cầu, Arta đồng ý ngay lập tức.
[“Anh muốn biết điều gì?”]
Có vẻ anh ta muốn suy đoán mục đích của tôi thông qua những câu hỏi, nhưng điều đó cũng không sao.
ⓚyhuyenⓒom
“Trước tiên, hãy kể câu chuyện của anh. Khi anh tới đây, điều gì đã xảy ra trên hòn đảo này? Và sau khi anh quay lại Đế quốc thì chuyện gì xảy ra?”
Tôi phải nghe nó.
Biết đâu trong câu chuyện đó sẽ có thứ gì đó tôi chưa biết.
[“Câu hỏi của anh khá rộng, nhưng tôi sẽ cố trả lời tốt nhất có thể.”]
“Thái độ đó rất tốt.”
[“......Khi tôi tới đây thông qua tọa độ chỉ định là ‘ngày tận thế’, trên hòn đảo này không còn lại gì cả. Chỉ còn một chiều không gian đang trên bờ biến mất, vì Bản nguyên của nó đang tan rã.”]
“Ngay cả Quái thú cũng không tồn tại sao?”
[“Sự tồn tại hay không của Quái thú là khác biệt lớn nhất xảy ra sau khi tôi quan sát tương lai. Tôi tiếp tục được chứ?”]
“Được, cứ nói tiếp. Tôi sẽ không ngắt lời nữa.”
[“Sau khi hoàn thành việc quan sát tương lai, tôi suy nghĩ rất lâu về nguyên nhân của Ngày Tận Thế. Cuối cũng, tôi đã kết luận rằng nó có liên quan chặt chẽ đến ‘Dự án Mê cùng’ của Đế quốc.”]
“......”
[“Trên thực tế, nguyên nhân của Ngày Tận Thế đúng là do Dự án Mê cùng. Thế giới bên trong Mê cung càng mở rộng, thì Năng lượng Bản nguyên của chiều không gian cấp cao hơn càng dần bị cạn kiệt.”]
À... ra là vậy.
“Nhưng chiều không gian cấp cao hơn là gì? À, xin lỗi vì lại ngắt lời.”
[“...Nói đơn giản, đó là một thế giới ‘thật’ hơn.”]
“Ý ông là thế giới thật sao?”
[“Khái niệm có phần khác, nhưng cách hiểu như vậy cũng không ảnh hưởng đến việc anh nắm bắt diễn biến của câu chuyện.”]
“Vậy thì tiếp tục đi.”
Arta tiếp tục nói, cơ thể máy móc vẫn đứng yên, không hề có cử động nào.
[“Vấn đề đầu tiên xảy ra khi Mê cung trở nên to lớn hơn cả chiều không gian cấp cao. Dù không sụp đổ, nhưng các hiện tượng nhiễu sóng đã bắt đầu xuất hiện trong chiều không gian cấp cao.”]
[“Sau khi chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp đó, tôi đã yêu cầu dừng ngay Dự án Mê cung, nhưng đề xuất của tôi đã bị cấp trên bác bỏ.”]
[“Đế quốc không quan tâm điều gì xảy ra với chiều không gian cấp cao. Mục tiêu của Đế quốc là xây dựng một thiên đường, và thiên đường đó nằm bên trong Mê cung.”]
[“Đến cuối cùng, Đế quốc đã hoàn thiện thành công Dự án Mê cung và cuối cùng di chuyển toàn bộ Đế quốc vào trong Mê cung.”]
[“Nhưng tôi đã không rời đi.”]
[“Tôi từ bỏ linh hồn của mình và ở lại đây trong trạng thái này, trốn trong một cái vỏ chứa tri thức, chuẩn bị cho Ngày Tận Thế. Bởi vì tôi tin rằng nếu chiều không gian cấp cao chết đi, thì Mê cung cũng sẽ sụp đổ theo.”]
“Vậy nên mọi thứ mới thành ra như bây giờ...”
Tôi lên tiếng vì câu chuyện có vẻ sắp kết thúc, nhưng Arta dứt khoát cắt ngang lời tôi.
[“Không. Đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ.”]
“......Gì cơ?”
[“Chiều không gian cấp cao đã đi đến hồi kết, và tôi đã không thể ngăn cản nó. Vì vậy, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cũng đi vào Mê cung.”]
Khoan đã.
Chuyện này không hợp lý chút nào.
‘Cứ nghe tiếp đã...’
Nghĩ rằng đây không phải lúc để ngắt lời, tôi giữ im lặng và nghe Arta tiếp tục kể.
[“Thế giới bên trong Mê cung giống hệt vùng đất nơi tôi sinh ra và lớn lên.”]
[“Đó thực sự là một thế giới được sao chép hoàn hảo. Ngoại trừ một số ít người cầm quyền, ngay cả người dân cũng không biết rằng họ đang sống trong Mê cung.”]
[“Tất nhiên, vẫn có những khác biệt so với thế giới gốc. Hoàng đế đã tạo ra bốn hệ thống để xây dựng một thế giới hoàn hảo hơn. Những hệ thống đó được các cư dân tôn thờ là ‘Thần’, và chúng điều hòa và cai trị thế giới này.”]
[“Nhưng vấn đề thứ hai đã xuất hiện.”]
[“Mê cung không phải thiên đường mà Đế quốc tưởng tượng, ít nhất là sau sự kết thúc của chiều không gian cấp cao.”]
[“Như thể cái chết của chiều không gian cấp cao đã kích hoạt một ngòi nổ, vô số lỗi lớn nhỏ bắt đầu liên tục xuất hiện trong Mê cung.”]
[“Một trong bốn hệ thống do Hoàng đế tạo ra phát điên và trở thành kẻ thù. Quyền lực tuyệt đối của Hoàng đế đối với Mê cung suy yếu nghiêm trọng. Ngoài ra, vô số quái vật mà Hoàng đế chưa từng tạo ra bắt đầu xuất hiện khắp thế giới.”]
[“Và trên hết, Phù thủy Đại địa đã ra đời.”]
Khoảnh khắc nghe đến đoạn này, tôi cảm thấy như ai đó bắn thẳng một khẩu shotgun vào sau đầu mình.
“C-C-Chờ đã......”
Thật lòng mà nói, có quá nhiều thông tin ập đến cùng lúc đến mức tôi vẫn chưa thể tiêu hoá tất cả.
Nhưng nếu tôi hiểu đúng...
“K-Khoan, để tôi sắp xếp lại suy nghĩ của mình một chút.”
Vậy ý anh ta là...
‘Nếu Mê cung là nơi Phù thủy Đại địa xuất hiện lần đầu...’
Thì...
Raphdonia thực ra cũng là một Mê cung sao?
*****
Đã một lúc khá lâu trôi qua kể từ khi tôi yêu cầu Arta tạm dừng câu chuyện, nhưng dư chấn của sự thật khổng lồ này vẫn không rời khỏi tâm trí tôi.
Nhưng mà...
‘Thật ra... nghĩ kỹ lại thì chuyện này đâu phải là vấn đề của mình.’
Những lúc như thế này cần có một cách nghĩ như vậy. Mà nói thật thì suy nghĩ đó cũng không hề sai, đúng không?
Đây thậm chí còn không phải thế giới mà tôi từng sống. Đây không phải Trái Đất, mà là một thế giới xa lạ khác, vậy thì việc nó có phải là một không gian cấp cao hay không thì có gì quan trọng?
‘Nhưng mà... chuyện này thật sự khá sốc...’
Phù...
Việc sắp xếp lại suy nghĩ như thế này giúp đầu óc tôi tỉnh táo lại.
“Được rồi, tiếp tục câu chuyện đi. Phù thủy Đại địa đã ra đời? Sau đó thì chuyện gì xảy ra?”
Khi tôi nhấn nút phát lại, câu chuyện của Arta tiếp tục ngay đúng chỗ nó dừng lại, như thể anh ta đã kiên nhẫn chờ sẵn.
[“...Một cuộc chiến đã nổ ra giữa Đế quốc và Phù Thủy. Rất nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng nếu tóm tắt kết quả thì Đế quốc đã thua. Điều đó không phải chuyện xấu đối với tôi, bởi vì tôi tin rằng nếu Đế quốc biến mất, thì Ngày Tận Thế cũng sẽ chấm dứt.”]
[“Nhưng niềm tin vẫn chỉ là niềm tin, nó không bao giờ có thể là sự chắc chắn.”]
Tôi đồng ý với câu nói đó.
Dù sao thì 100 và 99 vẫn hoàn toàn khác nhau.
[“Vì vậy tôi quan sát ‘ngày cuối cùng’ thêm một lần nữa. Nhưng vì một lý do nào đó, Ngày Tận Thế vẫn không khác mấy so với những gì tôi đã thấy trước đây.”]
[“Để tìm cách ngăn nó lại, tôi xây dựng căn cứ này quanh hòn đảo và tiếp tục nghiên cứu hết lần này đến lần khác. Và chỉ sau một khoảng thời gian dài như vĩnh cửu, tôi mới nhận ra.”]
“Nhận ra điều gì?”
[“Rằng không có cách nào ngăn chặn Ngày Tận Thế.”]
Một câu ngắn gọn, nhưng nó đã phủ định hoàn toàn mọi thứ tôi từng biết về câu chuyện của Đảo Arta.
Và với câu đó, Arta kết thúc câu chuyện.
[“Đó là câu chuyện của tôi.”]
“Cái gì? Tôi còn chưa hỏi những câu quan trọng—”
[“Câu trả lời này đã quá đủ cho yêu cầu vô lý của anh. Từ bây giờ tôi sẽ chỉ trả lời thêm ba câu hỏi.”]
“Ít quá—”
[“Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, không có gì đảm bảo thỏa thuận sẽ được giữ. Vì vậy, việc tiếp tục nói chuyện với một kẻ không rõ danh tính có thể dẫn đến lãng phí thời gian hoặc để lộ thông tin cho kẻ thù.”]
Khoan đã.
Tại sao cách nói chuyện của anh ta đột nhiên thay đổi như vậy? Giống như khi một con quái vật máy móc trong game bị phát điên vậy.
[“Trong trường hợp từ chối, biện pháp vũ lực sẽ được tri... tri... triển khai... triển khai... triển khai...”]
Nhìn anh ta lặp lại cùng một từ như một chiếc radio bị hỏng, tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Dù trước đó vẫn đang trò chuyện, tôi cũng chưa bao giờ quên rằng sinh vật đang đứng trước mặt tôi là một con boss có độ khó ngang với Layer Lord Tầng 9.
Nếu anh ta phát điên và tấn công, thì chắc chắn là ngõ cụt.
“D-Dừng lại! Tôi hiểu rồi! Tôi chỉ hỏi ba câu thôi, nên xin hãy bình tĩnh!”
[“...Xác nhận. Xin hãy đặt câu hỏi.”]
Ngay cả mức độ lịch sự trong lời nói của anh ta cũng dao động. CPU của anh ta bị rỉ sét vì ở đây quá lâu sao?
[“Nh...nhanh lên... nhanh... nhanh... nhanh...”]
Trong tình trạng này thì sao có thể thong thả suy nghĩ được?
“Câu hỏi đầu tiên.”
Tôi nói gấp gáp như người đang bị truy đuổi.
Bốn hệ thống do Hoàng đế tạo ra.
Sự tồn tại của Raphdonia.
Giám đốc của trung tâm nghiên cứu ở Tầng hầm Số một.
Những chủng tộc khác nhân loại mà người cổ đại không nhận ra.
Và Mê cung thực sự là nơi như thế nào, vì sao lại tồn tại cơ chế lên cấp khi tiêu diệt quái vật?
Có rất nhiều thứ tôi muốn biết.
Nhưng bỏ qua tất cả những thứ đó.
“Phù thủy Đại địa rốt cuộc là gì?”
Ngay khi tôi câu hỏi của tôi được thốt ra, câu trả lời lập tức xuất hiện, giống như nó được đọc ra từ một cuốn từ điển.
[“Phù thủy Đại địa ám chỉ một người phụ nữ loài người có tên Elise Groundia.”]
[“Cô ta sinh ra với Năng lượng Bản nguyên bên trong cơ thể, và nguyên nhân được cho là một trong những ‘lỗi’ xảy ra do sự kết thúc của chiều không gian cấp cao. Cô ta sở hữu quyền năng khổng lồ, nhưng trái tim lại quá con người để có thể được coi là một vị thần.”]
Đó không phải câu trả lời tôi muốn.
Tôi đã cố ý hỏi rộng như vậy để nhận được một câu trả lời chứa nhiều thông tin ngoài định mức.
[“Câu hỏi thứ hai... nh... nhanh... nhanh...”]
Chết tiệt.
Đâu có đếm ngược hay gì đâu.
“...Câu hỏi thứ hai. Record Stone là gì, và tôi có thể tìm thấy nó ở đâu?”
Một câu hỏi có lẽ còn quan trọng hơn cả Phù Thủy.
[“Không thể tìm thấy thông tin liên quan.”]
“...Cái gì?”
[“Câu hỏi thứ ba... nhanh... nhanh...”]
Khoan đã.
Nếu không thể trả lời, không phải tôi nên được hoàn lại một lần đặt câu hỏi sao?
[“Nh...nhanh... nhanh...”]
Tôi cảm thấy như vừa bị lừa, nhưng phàn nàn với một kẻ đang trong trạng thái như thế này cũng chẳng thay đổi được gì.
‘...Dù vậy, biết rằng anh ta không có thông tin về Record Stone cũng là một dạng thông tin.’
Vì vậy tôi gạt bỏ mọi tiếc nuối và nhanh chóng hỏi.
“Được rồi, như anh mong muốn. Câu hỏi cuối cùng.”
[“......”]
“Anh nói lúc nãy rằng không có cách nào để ngăn Ngày Tận Thế, đúng không? Vậy mục đích hiện tại của ông là gì?”
“Nếu dù sao cũng không thể ngăn được, thì tại sao ông lại muốn giết Quái thú Cổ đại?”
Ngay khi câu hỏi kết thúc, Arta lập tức trả lời. Dù câu hỏi đó có hỏi về chính mình, anh ta lại nói như đang giải thích về một người khác.
[“Quái thú Cổ đại là sinh vật được Phù thủy Đại địa tạo ra bằng cách biến đổi một Kẻ hành hương. Nó có nhiệm vụ bảo vệ Năng lượng Bản nguyên, và nó không liên quan đến Ngày Tận Thế.”]
[“Arta muốn loại bỏ Quái thú Cổ đại vì chừng nào Quái thú Cổ đại còn sống, thì không ai ngoài Phù Thủy có thể chạm vào Năng lượng Bản nguyên.”]
[“Ngoài ra, mục đích của Arta là—.”]
Ngay lúc đó, giọng nói của Arta dừng lại.
Sau một khoảng lặng ngắn...
[“Tôi... chỉ đơn thuần là một kẻ quan sát trong suốt khoảng thời gian dài đó.”]
Giọng nói của Arta vang lên.
Âm thanh máy móc đặc trưng phát ra từ loa vẫn còn đó, nhưng bằng cách nào đó nghe giống với con người hơn trước.
Có lẽ anh ta đã trở lại trạng thái ban đầu rồi sao?
Tôi chưa thể chắc chắn.
[“Tôi chỉ quan sát, không thể tự tay thay đổi bất cứ điều gì.”]
Arta nói, nhìn tôi bằng cặp thấu kính đỏ rực.
[“Vì vậy... mọi thứ sẽ thay đổi từ bây giờ.”]
Với khuôn mặt con người nhưng cơ thể máy móc.
[“Bởi vì thay đổi là bản chất của con người.”]
Sau đó Arta bước về phía tôi, phát ra những tiếng lạch cạch kim loại, rồi mở bàn tay kim loại ra.
[“Giờ thì hãy đưa nó cho tôi.”]
“Hmm, tôi vẫn chưa biết ông định làm gì với nó.”
[“Tôi sẽ tạo ra một Mê cung mới bằng thứ này. Nếu anh định ngăn tôi—”]
Thấy dấu hiệu anh ta có thể lại trở nên bất ổn, tôi nhanh chóng cắt lời.
“Đây, cầm lấy. Tôi không có ý định ngăn anh.”
[“......?”]
Nhận được thứ mình muốn tự tôi một cách dễ dàng, dường như chỉ một tia nghi vấn phản chiếu trong thấu kính của Arta, nhưng tôi không chắc.
Có lẽ đó chỉ là tưởng tượng.
“Có phần thưởng bổ sung nào không? Tôi cảm giác như ban đầu anh định cho tôi thứ gì đó.”
[“Thời gian mà tôi đã dành cho anh cho đến giờ đã là một phần thưởng rồi.”]
Ha.
Vậy là không có phần thưởng bổ sung như trong game.
“Vậy à? Thế thì tôi đi đây.”
Vì vậy tôi kết thúc cuộc trò chuyện tại đó và bình thản rời khỏi Căn cứ Bí mật của Arta. Sau đó chúng tôi nhanh chóng quay lại hòn đảo ban đầu bằng chiếc thuyền đã dùng để đến đây.
Splash—!
Auyen có vẻ rất nhiều câu hỏi, nhưng có lẽ vì để ý đến vẻ trầm tư của tôi, nên anh ấy không muốn làm phiền. Nhờ vậy tôi có thể tiếp tục suy nghĩ với sự tập trung đủ lớn để tạm quên cơn say sóng.
‘Arta...’
Có một khoảng cách khó hiểu giữa Arta con người và Arta quái vật máy móc. Rõ ràng là cùng một tồn tại, nhưng họ lại mang cho tôi cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Tình cờ, tôi có một suy đoán về khoảng cách đó.
‘Tạo ra một Mê cung mới...’
Thật trớ trêu.
‘Cười khẽ.’
Bởi vì nếu suy đoán của tôi đúng, thì Arta sẽ không thể thay đổi được gì cả.
“Sao anh lại cười như vậy?”
“Hả?”
“Anh trông hơi cay đắng...”
Nghe lời Auyen, tôi mỉm cười nhẹ nhưng không trả lời.
[“Vì vậy... mọi thứ sẽ thay đổi từ bây giờ.”]
[“Bởi vì thay đổi là bản chất của con người.”]
Tôi không biết bản thể gốc của Arta đang làm gì, và đang ở đâu. Có thể ông ta đã chết, hoặc vẫn còn sống, chờ ai đó đến giết Quái thú Cổ đại.
Rốt cuộc có điều gì thực sự thay đổi không?
Splash—!
Đó là một câu chuyện mà hiện tại vẫn chưa thể biết được.