Chương 817: Phao cứu sinh (1)

“Bjorn!!” “Thật may là anh đã trở về an toàn!” “Auyen, anh cũng làm tốt lắm.” “Ha ha... Không, không có gì đâu. Phu nhân... À không, cô Raines. Được giúp đỡ Thuyền trưởng đã là vinh dự lớn nhất của tôi rồi.” Khi chúng tôi quay lại hang động, các thành viên đang chờ đợi liền tiến đến chào đón. ⒦yhuyenⓒom“Yandel, vậy anh đã nhận được thứ mình muốn chưa?” “Cũng được phần nào. Có chuyện gì xảy ra ở đây khi tôi đi vắng không?” “Không có gì đặc biệt. Chỉ là hơi... ồn ào và hỗn loạn một chút...” Trong lòng tôi có chút lo lắng, nhưng ngoài việc không thể nghỉ ngơi tử tế vì [The Final Day], thì dường như không có chuyện gì khác xảy ra. “Vậy... có chuyện gì đó tồi tệ sắp xảy ra đúng không? Thành thật mà nói, tôi đã cảm thấy một điềm báo rất xấu từ nãy đến giờ.” Sven Parav hỏi tôi như vậy, khẽ run lên như thể đang bị ném vào hầm băng.
⒦yhuyenⓒom Đó không phải dấu hiệu tốt.
⒦yhuyenⓒomNhìn thấy trạng thái của anh ta khiến tôi tin hơn rằng lời cảnh báo về hiện tượng sụp đổ chiều không gian không phải là lời nói vô căn cứ. “Đúng vậy, như Sven Parav nói. Anh chỉ bảo chúng tôi chuẩn bị mà không giải thích rõ chuyện gì. Tôi nghĩ đã đến lúc chúng tôi được nghe rõ mọi chuyện rồi.” Ha... Có nên nói hay không? Tôi cân nhắc trong chốc lát, nhưng không mất nhiều thời gian để quyết định. “...Tôi đã nhận được thông tin rằng có khả năng sẽ xảy ra sự kiện sụp đổ chiều không gian.” Câu nói ngắn gọn như một hòn đá ném vào hồ nước yên tĩnh, khiến các thành viên lập tức xôn xao. “Cái gì...?!” “Sụp đổ chiều không gian...?”
⒦yhuyenⓒom “Khoan đã, anh nói nhận được thông tin? Nghĩa là sao? Là người tự nhận đến từ quá khứ đó đã nói cho anh à?” “Quan trọng hơn, khi nào nó sẽ xảy ra?” Giữa sự hỗn loạn đó, tôi ưu tiên trả lời câu hỏi của Raven về thời gian. “Emily, đã bao lâu trôi qua kể từ khi cô dùng [The Final Day]?” “...Khoảng hai mươi giờ.” “Vậy thì còn khoảng bốn giờ nữa. Giả sử thông tin tôi nhận được là đúng.” “...Bốn giờ?! Gần như là ngay lập tức rồi còn gì! Sao anh lại đợi đến bây giờ mới nói một chuyện quan trọng như vậy?! Và tại sao anh lại dành thời gian quay trở lại nơi đó khi thời gian quý giá của chúng ta đang dần cạn kiệt?!” “... Tôi có lý do chính đáng cho chuyện đó.” “Anh không thể qua loa chuyện này như vậy, ít nhất anh cũng nên giải thích rõ lý do đó là gì—!” Ngay khi Raven chuẩn bị nổi nóng, Amelia xen vào. “Đủ rồi, Raven.” “...Cái gì?” “Yandel đã nói anh ấy có lý do chính đáng, đúng không? Như vậy là đủ rồi.” Khung cảnh đó hơi kỳ lạ. Thật ra, tôi nghĩ Amelia sẽ là người chất vấn tôi như vậy nếu Raven không có mặt ở đây. À... có lẽ chỉ khi ở riêng với tôi thì cô ấy mới làm thế? “Yandel là lãnh đạo của chúng ta. Và việc cô đang làm đang phá vỡ trật tự của Clan. Cô từng ở trong quân đội, nên hiểu tôi đang nói gì chứ?” “...Tôi xin lỗi. Tôi đã vượt quá giới hạn rồi.” Với giọng nói nghiêm túc của Amelia, Raven dường như nhận ra sai lầm của mình và lập tức xin lỗi. Âm thanh của Amelia quả nhiên là có trọng lượng nhất trong Clan Anabada. Và khi phó thủ lĩnh đã dùng cây gậy, thì đến lúc người thủ lĩnh, là tôi, đưa ra củ cà rốt. “Đừng quá khắt khe, Emily. Câu hỏi đó không chỉ Raven tò mò, mà có lẽ mọi người đều muốn biết.” “......” “Tôi sẽ trả lời một cách ngắn gọn. Tôi nhận được thông tin về sụp đổ chiều không gian trước khi quay trở lại Căn cứ Bí mật của Arta. Tuy nhiên, phán đoán rằng dù thế nào thì mọi thứ cũng không thay đổi, tôi đã lựa chọn đến đó để cố gắng thu thập thêm thông tin.” “Anh nói không thay đổi nghĩa là sao?” “Hãy nghĩ xem. Nếu sự kiện sụp đổ chiều không gian sẽ xảy ra hôm nay, thì chúng ta có cách nào để rời khỏi nơi này? Nhất là khi Layer Lord của Tầng Sáu đã được triệu hồi?” “......” Các thành viên im lặng, dường như không có gì để phản bác. Phá vỡ sự im lặng đó, Kaislan lên tiếng thay cho mọi người. “Vậy anh có kế hoạch gì không?” Nghe câu hỏi đó, tôi cười khẽ rồi nói dứt khoát. “Không.” Cuộc nói chuyện ở Căn cứ Bí mật không phải về việc làm sao vượt qua khủng hoảng sụp đổ chiều không gian. Ngay từ đầu, đã không tồn tại chiến lược hoàn hảo nào để chống lại nó. Nhưng mà... “Nhưng chỉ vì không có kế hoạch, chúng ta sẽ ngồi đây chờ chết sao?” “......” “Chúng ta sẽ đối mặt trực diện với nó.” “......” “Chúng ta là các mạo hiểm giả mà, đúng không?” Như mọi khi, lần này cũng vậy. Tôi sẽ dùng mọi phương pháp có thể để cứu tất cả mọi người. Và nếu có vị trí nguy hiểm nhất, tôi sẽ là người đứng ở đó trước tiên. Tôi không nói ra điều đó. Không, nói chính xác hơn là không cần phải nói. “Tôi sẽ tin tưởng và đi theo anh, Thủ lĩnh.” “Ha... Không biết lần này anh lại định làm chuyện nguy hiểm gì đây...” “Đủ rồi, Aruru... Hãy tin tưởng Bjorn đi, được chứ-nyah?” Có thể Hội trưởng, người lần đầu vào Mê cùng cùng tôi, hoặc Belleg sẽ không hiểu, nhưng mức độ tin tưởng giữa tất cả các thành viên là tuyệt đối. À... Có lẽ ngoại trừ một người? “Hmm... Nhưng mà đối với người đã hùng hồn tuyên bố là chúng ta sẽ đối mặt trực diện... chẳng phải anh vừa mới định buông bỏ tất cả cách đây không lâu sao?” Kaislan hỏi với giọng rõ ràng là đùa cợt. Ý định trêu tôi của anh ta quá rõ. Nhưng dù vậy, bản thân câu hỏi là một trợ công hoàn hảo. “Đúng vậy. Vậy nên hãy thả lỏng đi, mọi người.” “...Hả?” Kaislan nghiêng đầu, có lẽ vì câu trả lời của tôi khác với những gì anh ta mong đợi. Tôi nhìn mọi người rồi nói: “Nếu một người Barbarian đề nghị đối đầu trực diện, điều đó có nghĩa là anh ta tin rằng mình vẫn có một cơ hội.” Dù bầu trời có sụp xuống, thì vẫn luôn có một khe hở để người ta leo ra ngoài. ***** 「Bạn đã tiến vào Đại Hải Vô Tận, Tầng Sáu.」 ***** Khoảng bốn giờ nữa là sự kiện sụp đổ chiều không gian sẽ xảy ra. Chúng tôi rời khỏi “Ký Ức Ngày Tận Thế”, nơi đã xảy ra vô số chuyện, và quay lại Đảo Đầu Lâu ban đầu nay đã trở nên xa lạ. Shwaaaaaaaa—!! Cánh cổng dịch chuyển phun chúng tôi ra ngoài, rồi biến mất ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ. “......” “......” Bóng tối sâu thẳm như đáy biển bao trùm lấy chúng tôi. Đúng như dự đoán, toàn bộ hang động đã bị nước nhấn chìm, nhưng điều đó không phải vấn đề lớn. Dĩ nhiên là không. Nếu một điều đã được dự đoán trước lại trở thành vấn đề, thì đó chỉ có thể là vấn đề trí tuệ của người chỉ huy. Flash—! Theo chỉ thị trước đó, Raven lập tức thi triển ma pháp, tạo ra những quả cầu ánh sáng trôi nổi trong nước ngay khi chúng tôi bước ra khỏi cổng dịch chuyển. Sau khi tầm nhìn được đảm bảo, chúng tôi dùng ký hiệu tay để giao tiếp và nối những vòng dây thừng đã buộc sẵn quanh eo các thành viên lại với nhau. Tôi gọi đội hình này là Đội hình Xâu cá Anabada. Một đội hình phục vụ cho mục đích di chuyển dưới đáy nước, nơi chỉ cần một người ở phía trước bơi, dẫn cả nhóm đến đích. À, tiện nói luôn, tôi chính là con cá đầu tiên trong xâu cá này. Dù người Barbarian không giỏi bơi, nhưng thể trọng nặng nề giúp họ có thể đi dưới nước dễ hơn các chủng tộc khác. Thụp—! Thụp—! Tôi kích hoạt [Gigantification], rồi từng bước leo lên dòng nước xiết, giống như đang leo núi. Vì trước khi ra khỏi cổng dịch chuyển, chúng tôi đã thi triển ma pháp thở dưới nước cho toàn bộ thành viên, nên không cần vội vì lo thiếu dưỡng khí. Thụp—! Sau khi thoát khỏi hang động, cảnh tượng Đảo Đầu Lâu bị nhấn chìm hoàn toàn trong nước cuối cùng cũng hiện ra, nhưng khung cảnh đó không hề yên bình như Đảo Dưới Nước Atlante. Swoooooooosh—!!! Như một cơn bão khổng lồ đang hoành hành trên hòn đảo, tốc độ dòng nước ở đây nhanh hơn trong hang động không biết bao nhiêu lần, và mọi loại mảnh vỡ trôi nổi cũng lao đi với tốc độ cực nhanh theo dòng nước. ‘Có lẽ mình phải đổi kế hoạch.’ Ngay cả khi đang dùng [Gigantification], cơ thể tôi vẫn bị nhấc bổng lên bởi dòng nước xoáy. Craaaash—! Chúng tôi có thể bám chặt xuống đáy để cố trụ, nhưng những tảng đá, thân cây và đủ loại mảnh vỡ xoáy loạn sẽ trở thành một vũ khí chết người. Cứ như vậy, Kế hoạch A, đi bộ đến vị trí an toàn rồi mới triệu hồi thuyền, bị hủy bỏ. Swoooooooosh—!! Tôi lập tức triệu hồi con thuyền. Và... Grab—! Ngay khi con thuyền xuất hiện, tôi leo lên thân tàu và ôm chặt cột buồm với toàn bộ sức nặng. Tàu của Clan Anabada là một con tàu cao cấp có thiết bị đẩy ma thuật. Không chỉ được làm từ loại gỗ cao cấp nhất có thể lấy được từ Đảo Khởi Nguyên có sức nổi cực tốt, mà toàn bộ thân tàu còn được yểm ma pháp tăng sức nổi. Nói cách khác... Whoooooosh—!! Nếu triệu hồi dưới nước, nó sẽ lập tức nổi lên mặt biển, giống như một miếng xốp bị nhấn sâu xuống nước rồi bật lên. “Puhaaaaah!!!” Không lâu sau, thế giới xung quanh tôi sáng lên, và thay vì nước biển, không khí bắt đầu tràn vào miệng tôi. “Auyen, tình trạng con tàu thế nào?” “... Cánh buồm đã bị rách, và thiết bị đẩy ma thuật hư hại nghiêm trọng! Với tình trạng này, chúng ta chỉ có thể trôi nổi—” “Vậy là đủ rồi.” “...Gì cơ?” “Chỉ cần nó vẫn còn có thể nổi được là đủ.” Sau khi xác nhận đồng đội đều ổn, tôi bắt đầu quan sát xung quanh. Swoooooosh—! Mưa trút xuống như thể một lỗ thủng đang được mở ra trên bầu trời, vượt xa lượng nước của những cơn mưa thông thường. Biển cả nổi sóng lớn, những cơn sóng cao vút như muốn cuốn phăng chúng tôi lên bầu trời. Craaaaash—! Thiên thạch và sét rơi từ trời là hiệu ứng của [The Final Day], nên tôi sẽ bỏ qua chuyện đó. ‘Sao thứ này này lại bị triệu hồi ngay trước khi sự kiện sụp đổ không gian xảy ra chứ...’ Tất cả hiện tượng dị thường này đều là hệ quả của việc Layer Lord Tầng Sáu được triệu hồi. Trên thực tế, hầu hết các Layer Lord đều có hiệu ứng tàn phá những tầng mà chúng cai trị. Tên này cũng không ngoại lệ. 「Lord of Tears, Tetraseia, đã thức tỉnh khỏi giấc ngủ sâu.」 (Dịch giả-kun : chữ Tears này chưa biết có nghĩa gì, đợi sau này rồi tính.) Ngay khi nó được triệu hồi, mưa to sẽ rơi trên khắp toàn bộ Tầng Sáu, tất cả các hòn đảo sẽ bị nhấn chìm, và khi nước đã dâng cao đến một mức nhất định... 「Tất cả các con sóng sẽ chảy về Đảo Khởi Nguyên.」 Sóng ập tới như sóng thần, cưỡng ép tụ tập toàn bộ những nhà thám hiểm ở Tầng Sáu lại một chỗ. Tên Bóng ma Hoàng kim khốn kiếp kia chắc đã biết được điều này, cho nên mới bỏ đi dứt khoát như vậy để tìm nơi trú ẩn. Bởi vì có một vài hòn đảo vẫn an toàn ngay cả khi Lord of Tears xuất hiện. ‘Cũng khá bất ngờ khi hắn biết thông tin cấp cao như vậy.’ Nhưng đó không phải điều quan trọng. Bây giờ khi giai đoạn nước lên đã bắt đầu, đã quá muộn để chúng tôi tìm một nơi trú ẩn. Hơn nữa, làm vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì. ‘Dù sao thì sẽ không chỗ nào là an toàn khi hiện tượng sụp đổ chiều không gian vẫn xảy ra.’ Vậy nên... “Thuyền trưởng! Cả buồm và động cơ đẩy ma pháp đều đã bị hỏng, chúng ta đã mất đi năng lực cơ động của mình—!” “Không sao, cứ để vậy đi.” “Gì cơ?” “Tôi đã nói rồi. Chỉ cần nó có thể nổi được là đủ.” Sau đó, tôi không làm gì cả, chỉ đứng nhìn con tàu bị sóng cuốn về phía Layer Lord. “Nếu cứ như vậy thì chúng ta sẽ sớm tới chỗ của Layer Lord đấy?” Raven hỏi một cách dè dặt. Có lẽ vì bị Amelia mắng lúc nãy, nên cô ấy có vẻ khá tự gò bó. “Không sao. Đó chính là mục tiêu của tôi.” “Ồ... vậy ra anh thật sự có một kế hoạch?” Cô ấy hỏi với giọng nhẹ nhõm hơn nhiều. Tôi không trả lời mà chỉ im lặng. Raven cũng không hỏi thêm. Và rồi... “Ồ! Có một con tàu ở kia!” “Bên đó hỗn loạn thật đấy.” “Cũng dễ hiểu thôi. Tất cả những người không kịp đến chỗ an toàn đều đã bị cuốn tới đây.” Càng tiến gần đến Đảo Khởi Nguyên, chúng tôi càng thấy nhiều con tàu khác bị cuốn theo dòng sóng giống chúng tôi. Nhưng khác với chúng tôi, đa số họ đều đang cố chạy ngược dòng chảy để thoát thân. ‘Làm vậy cũng không thoát được đâu.’ Dù vậy, sự vùng vẫy của họ không hoàn toàn vô ích. Ít nhất, nó làm chậm tốc độ bị cuốn đi của họ. “Tàu… tôi có thể nhìn thấy rất nhiều tàu đang tụ tập ở đây!” Sau khi trôi theo sóng một thời gian dài, đích đến của chúng tôi dần hiện ra. Swoooooooooosh—!!! Một vòng xoáy khổng lồ đang xoay tròn dữ dội, như thể muốn hút toàn bộ nước biển của Tầng Sáu vào trong. Và hàng trăm con tàu bị cuốn vào vòng xoáy đó, quay vòng quanh nó thành một vòng tròn lớn. Tôi nhận ra nhiều lá cờ đến từ những Clan quen thuộc, nhưng không có Clan lớn thật sự nổi tiếng nào. ‘Bị kéo tới đây có nghĩa là họ cũng chỉ là hạng trung thôi.’ Các clan thuộc top đầu chắc hẳn đều đã lên Tầng Bảy hoặc đã trốn vào khu vực an toàn trước khi những cơn sóng bắt đầu. “Clan Anabada!! Đó là cờ của clan Anabada!!” Một con tàu đi ngang nhận ra lá cờ của chúng tôi. “Clan Anabada? Clan của Tử tước Yandel sao?” “Anh ta là nhà thám hiểm vĩ đại đã đánh bại Chúa tể Sợ hãi và khắc tên mình trên Bia đá Vinh quang!” “Ch-Chúng ta được cứu rồi!” Tôi hiểu sự phấn khích của họ. Họ chỉ là những nạn nhân ngoài ý muốn đang ngồi chờ chết, bị kẹt ở đây cho đến khi giai đoạn 2 bắt đầu. Vì vậy, đối với họ, tôi cũng giống như một chiếc phao cứu sinh. “Nhưng tại sao? Họ hoàn toàn có khả năng thoát khỏi đây mà!” “Anh ngu à! Đó là Nam tước Yandel— không, giờ phải là Tử tước Yandel mới đúng!” “Anh ấy đã từng đánh bại Layer Lord Tầng 3 để cứu những nhà thám hiểm bị cuốn vào, vậy nên chắc chắn lần này cũng sẽ như vậy!” “Chúng ta chỉ cần làm theo chỉ thị của anh ấy!” “Waaaaaah!!!” Trước khi tôi kịp nói gì, những chiếc tàu bị cuốn vào xung quanh đã tự đống lấy chúng tôi là trung tâm mà tụ họp. Tôi cũng không ngăn cản họ. Dù sao thì đây cũng là một cỗ lực lượng lên đến hàng trăm con tàu, là lý do đầu tiên tôi quyết định rời khỏi Ký ức Ngày tận thế trước khi sự kiện sụp đổ chiều không gian xảy ra. “Anh là người có quyền hạn lớn nhất ở đây phải không?” “Vâng! Tôi là Mellder, thủ lĩnh của Clan Small Hand, Tử tước Yandel!” “Từ giờ chúng tôi tuyệt đối tin tưởng và đi theo ngài! Xin hãy ra lệnh!” “Quên chuyện mệnh lệnh đi. Tôi chỉ có một câu hỏi.” “Vâng! Tôi sẽ trả lời hết khả năng của mình—” “Trong clan của anh có pháp sư nào dùng được [Dimension Gate] không?” Sau một khoảng lặng dài trước câu hỏi tuyệt vọng của tôi, thủ lĩnh của Clan Small Hand Mellder phát ra một âm thanh ngơ ngác. “...Hả?” Ha. Đúng như dự đoán. Tất nhiên là họ không có rồi.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị