Chương 823: Chương 823 : Phao cứu sinh (7)

(Dịch giả-kun: hello các tình yêu, tại không đăng nhập trên web đươcj nên không biết cách đăng chương mới, nãy mới thấy cái cmt vào đuôi .top Test ngay và được luôn. Ae mình như cũ nhé.) Cuộc trò chuyện “đàng hoàng” sau đó diễn ra một cách yên bình và hiệu quả. Tôi hỏi, hắn trả lời. Không có bất kỳ mánh khóe nào. “Vậy ta sẽ hỏi câu này trước. Ta đã từng đọc nhật ký của ngươi. Ở cuối cuốn nhật ký đó có ghi ‘Hôm nay, chúng ta sẽ chết.’ Sau đó đã xảy ra chuyện gì?” Với câu hỏi đầu tiên này, hắn thẳng thắn kể lại câu chuyện. Bằng một giọng điệu bình thản đến lạ, hắn kể về quá khứ tăm tối của mình. “Bọn ta quyết định cùng chết và uống loại thuốc do Tarvian tạo ra. Nhưng vì lý do nào đó, ta lại không chết. Có vẻ là do trong thời gian làm lính, ta đã dùng nhiều loại dược biến đổi cơ thể đến mức sinh ra kháng tính.” ⒦yhuyenⓒomKế hoạch cùng chết trong một ngày của họ đã thất bại, bởi vì Ormi Noark vẫn sống sót. “Không còn thuốc nữa, vậy nên ta rời khỏi căn nhà nơi các đồng đội đang nằm và bước đi vô định. Ta không tìm thấy con quỷ nào để kết liễu mình, nhưng cũng không sao. Ngọn lửa thiêu đốt da thịt, không khí nóng phá hủy phổi. Ta nghĩ mình sớm muộn cũng sẽ có thể đoàn tụ với họ theo cách đó.” Tuy nhiên, nếu hắn thật sự chết như vậy, câu chuyện đã không kéo dài đến tận bây giờ. “Nhưng ta vẫn sống sót.” “Bằng cách nào?” “Trong lúc ngọn lửa từ từ thiêu chết ta, một con quỷ xuất hiện. Đó là một sự hiện diện đáng hoan nghênh có thể giúp ta chấm dứt nỗi đau này. Nhưng khi ta mỉm cười tiến lại gần nó, một mũi tên đã xuyên qua sau đầu nó.”
⒦yhuyenⓒom Người đàn ông mím môi một lần rồi tiếp tục.
⒦yhuyenⓒom“…Đó là đội cứu hộ. Những người mà bốn người chúng ta đã chờ đợi suốt bao năm. Ngay cả khi sức lực cạn kiệt và ý thức dần biến mất, ta vẫn nghe rõ. Giọng nói ấm áp của họ, nói rằng không sao đâu, giờ ta đã an toàn rồi.” Và rồi, người đàn ông nhắm mắt trong tuyệt vọng. Không lâu sau, khi hắn ta tỉnh lại— “Đã qua vài ngày, và ta đang được họ đưa ra khỏi Đại Ma Giới khốn khổ này.” Hắn muốn quay lại nơi đó, ít nhất là để thu hồi thi thể của các đồng đội, nhưng đội cứu hộ từ chối với lý do họ không có đủ nguồn lực. “Sự hối hận đã nuốt chửng ta. Giá như…… giá như bọn ta đưa ra quyết định đó muộn hơn một ngày, thì tất cả đã có thể sống sót cùng nhau.” Người đàn ông được đội cứu hộ mà hắn chờ đợi suốt nhiều năm giải cứu, đã tự hỏi: “Ta nên sống, hay nên chết?” Kết cục của sự do dự đó vốn đã được định sẵn. Bởi vì người còn sống luôn có vai trò của mình. Cuối cùng, hắn không thể lựa chọn buông bỏ để kết thúc tất cả, và câu chuyện của hắn tiếp tục. Nhưng trước khi nghe tiếp, tôi cần hỏi điều này trước. “Ngươi vừa nhắc đến đội cứu hộ, họ là ai?”
⒦yhuyenⓒom “Raphdonia.” “…Cái gì?” “Ravigion Commelby Raphdonia.” Vua Bất Tử, Ravigion Đệ Tam. “Nói chính xác hơn, đội cứu hộ bao gồm ông ấy và những người bạn cùng đồng hành trong cuộc hành trình vĩ đại.” Đó chính là khoảnh khắc số phận của người đàn ông, kẻ chỉ chờ đợi cái chết, đã rẽ sang một hướng kỳ lạ. ***** Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên người đàn ông này gặp Vua Bất Tử. Dù sao thì Vua Bất Tử là chúng hậu duệ trực hệ của gia tộc lãnh chúa, còn hắn ta là con trai của một gia tộc chư hầu. “Tuy nhiên, khi chiến tranh trở nên khốc liệt, các sĩ quan tuyển quân đã đến cả những vùng xa xôi của Đế quốc, và tôi buộc phải rời khỏi nhà trước khi kịp trưởng thành.” Vì vậy, lần hội ngộ của họ diễn ra sau tận 20 năm dài. “Ông ta là người như thế nào?” “Sau một thời gian dài mới gặp lại, ông ấy gần như vẫn giống như trước. Vẫn không mất đi sự vui vẻ, lời nói luôn có sự hóm hỉnh. Ông ấy khá tinh nghịch, nhưng dù vậy, ta vẫn có thể cảm nhận được ông luôn quan tâm và tôn trọng những người xung quanh.” “Vậy ông ta chỉ là một người bình thường thôi.” “Bình thường… Ừ, cũng có thể nói vậy. Nếu thế giới này không trở thành như thế này.” Rồi người đàn ông nói tiếp. “Tiếng cười và sự vui vẻ của ông ấy trở nên lạc lõng trong một thế giới đã mất đi hy vọng. Khi ta gặp lại ông ấy, phải nói sao nhỉ…” “Ông ấy đã trở nên vô cùng vĩ đại. Đến mức một người bình thường như ta cũng có thể nhận ra ngay lập tức.” Hmm, tôi không ngờ một người mang cái tên Noark lại đánh giá Vua Bất Tử cao đến vậy. Một cảm giác không hài hòa khó hiểu dâng lên, nhưng bản chất của sự lệch lạc đó chắc sẽ rõ khi nghe hết câu chuyện. Vì vậy, tôi quyết định tập trung vào phần còn lại. “Trong thế giới đã mất đi hy vọng đó, ông ấy cùng đồng đội lang thang khắp lục địa để tìm kiếm hy vọng. Và chính vì vậy mà họ đã tìm thấy ta, một kẻ bị bỏ lại trong Đại Ma Giới.” “Sau đó thì sao?” “Họ đưa ta về Raphdonia trước để ổn định lại.” “Cảm giác cuối cùng cũng trở về quê hương sau từng ấy năm thế nào?” “Ừm, ta không chắc có thể gọi đó là quê hương hay không nữa…” “……?” “Đó không phải là Raphdonia mà tôi biết. Nó chỉ là một nơi trú ẩn được xây sâu dưới lòng đất để tránh ngày tận thế. Những người sống sót tụ tập ở đó chỉ đơn giản là cầm cự qua từng ngày.” “À…” Nơi trú ẩn mà hắn nói rất có thể chính là tiền thân của “Noark”. Theo thông tin mà tôi đã biết, ban đầu nó vốn là một thành phố do chính người Raphdonia xây dựng. Đó cũng là lý do Noark có Quảng Trường Không Gian. Chỉ đến sau này, khi công nghệ phát triển hơn, họ mới có thể quay lại mặt đất, xây tường thành và tạo nên một vương quốc khổng lồ. “Dù sao thì, ta đã quay về nơi đó… Sau khi giao cho ta trách nhiệm nặng nề là quản lý nơi trú ẩn, ông ấy lại một lần nữa rời đi.” “Ta vẫn không hiểu vì sao ông ấy lại giao cho ta một nhiệm vụ quan trọng như vậy. Là vì cái tên Noark, một gia tộc chư hầu lâu đời, hay có lẽ chỉ đơn giản là ông ấy muốn cho ta một lý do để sống, vì ta trông như có thể chết bất cứ lúc nào……” Dù lý do là gì, Vua Bất Tử lại tiếp tục hành trình vĩ đại của mình, còn người đàn ông bị bỏ lại thì cần mẫn quản lý nơi trú ẩn. “Mỗi lần ông ấy trở lại, ông ấy lại mang về những người sống sót từ khắp nơi trên thế giới, nơi trú ẩn dần phát triển, và số lượng những người tài giỏi đi theo ông ấy trong hành trình cũng tăng lên.” Rồi sau một khoảng thời gian rất dài— “Cuối cùng ông ấy đã hoàn thành hành trình vĩ đại của mình và tìm ra hy vọng cho thế giới này.” “Đó là gì?” “Ta không thể trả lời những câu hỏi liên quan trực tiếp đến Bản nguyên. Tuy nhiên, ta nghĩ ngươi đã biết nó là gì rồi.” Nghe vậy, tôi khẽ lẩm bẩm. “…Mê Cung.” Người đàn ông không trả lời. Nhưng như vậy là đủ. ‘Nếu kết hợp với những gì Arta đã nói… Có nên hiểu rằng Vua Bất Tử cuối cùng đã đạt được Năng lượng Bản nguyên không?’ Một bí mật cổ đại thực sự hấp dẫn. Nhưng tiếc là, toàn bộ câu chuyện sau đó đều bị khóa lại. “Ngươi có biết không? Đôi khi hy vọng lại sinh ra tuyệt vọng lớn hơn. Hy vọng mà ông ấy tìm thấy không khác gì việc yêu cầu bọn ta bước vào một tuyệt vọng khác để né tránh tuyệt vọng ngay trước mắt.” “Ngươi không thể bỏ mấy cách nói ẩn dụ đó và nói thẳng ra à?” “Ta không thể.” Chậc, cái này cũng liên quan đến Bản nguyên à? “Sau khi biết toàn bộ sự thật, ông ấy đã lập ra một kế hoạch để giải cứu thế giới. Những kẻ vô tri thì vẫn có thể sống hài lòng, nhưng với những người biết sự thật, đó là một kế hoạch đáng sợ.” “Ta đoán là ngươi cũng không thể nói kế hoạch đó là gì, đúng không?” “……” “Phải rồi, dù sao ta cũng không kỳ vọng gì nhiều. Bỏ qua phần đó đi, cứ nói những gì ngươi có thể nói.” “Những người đồng ý với kế hoạch của ông ấy đã rời khỏi lòng đất u ám để xây dựng một vương quốc trên mặt đất, còn những người không thể đồng ý, bao gồm cả ta, thì ở lại dưới lòng đất.” Hah… Một đoạn lớn nội dung bị bỏ trống thật khiến người ta cảm thấy bứt rứt, giống như phải ăn một chiếc bánh bao không có nhân. Thông qua câu chuyện vừa rồi, tôi hiểu vì sao cái tên “Noark” lại được đặt cho thành phố ngầm từng là nơi trú ẩn của Raphdonia… Nhưng ngoại trừ nó ra thì chẳng có thông tin nào hữu ích cả. “Còn Quân đoàn Cách mạng Ormi thì sao? Cái đó ngươi cũng không thể nói à?” “……Ta đã nói tất cả những gì mình có thể rồi.” “Còn Gabrielius thì sao? Tên khốn đó rốt cuộc đã làm gì?” “……Ông ấy là đồng minh đáng tin cậy nhất của Ravigion trong suốt hành trình, và cũng là người thực thi kế hoạch khủng khiếp đó. Nhưng cuối cùng, có vẻ như ông ấy cũng thay đổi suy nghĩ và quay đầu lại.” “Quay đầu lại?” “……” Chậc, cả chuyện này cũng không thể nói sao. Dù vậy, kết hợp với những gì đã nghe từ Arta và mọi thứ khác, tôi cảm thấy mình đang dần tiến gần hơn đến sự thật của thế giới này. “Ừm, ta đã nói tất cả những gì có thể. Vậy nên giờ ta muốn ngươi rời đi.” Nghe lời tiễn khách của Noark, tôi dứt khoát lắc đầu. “Không.” “…Dù cậu có khăng khăng, tôi cũng không còn gì để—” “Không phải chuyện đó. Trước khi đi, tôi cần phải mang đi một thứ bùa.” Dù sao thì, đây chẳng phải là nơi có thể nâng cấp Fire Orb sao? “Đường xuống tầng hầm là hướng đó, đúng không?” Lấy nhanh thứ cần rồi rời khỏi đây thôi. ***** 「Bạn đã nhận được tinh hoa của Fire Orb.」 「Fire Orb bạn đang sở hữu đã tiến hóa thành Perfect Fire Orb.」 ***** Sau khi xuống tầng hầm và lấy thêm một Fire Orb, nó đã hợp nhất với cái tôi đang có, làm thay đổi hình dạng của nó. Dù ngoại hình không biến đổi hoàn toàn, nhưng ngọn lửa xoáy bên trong quả cầu trở nên dữ dội hơn rất nhiều. ‘Tôi sẽ tìm một cơ hội để thử hiệu quả mới của nó…’ Dù sao thì, chuyện này cũng khá thú vị. Trước đây khi đã tôi sở hữu hai Fire Orb, nhưng chúng chẳng hề hợp lại làm một. Chẳng lẽ chỉ có Fire Orb được lấy từ nơi này là đặc biệt? Ngay lúc đó, một câu hỏi mới nảy ra trong đầu tôi. “Noark, rốt cuộc nơi này là đâu?” Tôi không biết mục đích của không gian này, nhưng dù nhìn thế nào đi nữa, nó cũng không giống với bản đồ ẩn mà chúng tôi đã vào thông qua chiếc gương của Miladon. “Thánh địa.” Ồ, ngay cả tên khu vực cũng khác. “Cách để vào đây là gì? Có điều kiện gì không?” “……” “Ta không thể nói. Nói chính xác hơn, đây là thánh địa của ta. Ta không thể cho phép bất kỳ ai xâm phạm nơi này.” “Nhưng ta vẫn vào được mà?” “Nếu toàn bộ Mê Cung không ở trong trạng thái bất ổn như hiện tại, ngươi tuyệt đối sẽ không thể bước vào đây dù chỉ một bước.” Nghe cách hắn ta nói thì điều kiện vào chắc là rất khắt khe. ‘Chắc không phải kiểu gom đủ bảy Fire Orb như Dragon Ball đâu nhỉ?’ Mà thôi, giờ cũng không quan trọng. “Giờ thì, hãy rời đi. Ta đã cho ngươi tất cả những gì có thể rồi.” “Thôi nào, đừng vội. Ngươi biết là dù không nói ta cũng sẽ phải rời đi mà.” “……” Sau khi bước lên khỏi tầng hầm, tôi liếc nhìn quanh phòng khách một chút. Zephyros vẫn đứng bất động trước cửa như một con rối hỏng. Nếu lên tầng trên, Tarvian và đứa trẻ của cô ấy chắc cũng ở trạng thái tương tự. [Dù sao thì, tất cả những thứ này chỉ là một vở kịch do đứa trẻ kia tạo ra.] Bất chợt, tôi nhớ lại lời Noark đã nói trước đó. Cách dùng từ “vở kỳ lạ” giờ lại mang một cảm giác rất khác. “Một vở kịch dành cho chỉ một người… giờ thì ta hiểu vì sao ngươi lại gọi nơi này là thánh địa.” Noark không đáp lại lời lẩm bẩm của tôi. Và không hiểu sao, nhìn hắn như vậy, tôi lại buột miệng hỏi: “Ngươi… hài lòng với hiện tại sao?” Lần này cũng không nhận được câu trả lời, nhưng biểu cảm của hắn đã nói lên tất cả. “……” Một gương mặt nhuốm đầy cay đắng như vậy không thể nào là của một người hài lòng được. Bản năng Barbarian trong tôi, thứ vốn không chịu nổi khi thấy biểu cảm như vậy, lập tức trỗi dậy, và tôi vỗ mạnh vào lưng hắn. Bốp! Lưng hắn phát ra những âm thanh giòn tan. “Ng- Ngươi đang làm gì—!” Hắn giật mình lùi lại trước hành động bất ngờ của tôi. Trước khi mọi chuyện trở nên tệ hơn, tôi nhanh chóng nói tiếp. “Cố chịu thêm chút nữa đi.” “……Cái gì?” “Ta cũng không hài lòng với tình hình hiện tại.” Thành thật mà nói, ngoài câu đó ra tôi cũng chẳng biết nói gì thêm. Bất kỳ lời hứa hẹn nào bây giờ cũng đều quá giả dối, bởi vì tôi vẫn chưa hiểu hết về thế giới này. “…Vừa rồi là một lời an ủi sao?” Noark nói với vẻ mặt nhăn nhó kỳ lạ, còn tôi chỉ nhún vai rồi bước ra khỏi cửa. Vùuu—!! Sau khi tôi mang Fire Orb rời khỏi, căn nhà không còn chịu sự bảo vệ của món bảo vật nhanh chóng bắt lửa. Âm thanh của ngọn lửa hừng hực phía sau rôi. “Chậc…” Tôi có thể đoán được, sau khi tôi rời đi, thánh địa đó sẽ lại được tái tạo. Rồi tên đó chắc sẽ lại lặng lẽ quan sát quá khứ của mình tái diễn như một kẻ biến thái. Nhưng mà… ‘Tôi thật sự không thích chuyện này.’ Cảm xúc trong tôi trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Và nếu không thích, thì phải tìm cách phá hủy nó. Đó chính là cách làm của một Barbarian. ***** Sau khi rời khỏi thánh địa của Noark, tôi hội ngộ lại với đồng đội, những người vẫn đang quan sát từ bên ngoài. Sau đó, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị cho hiện tượng sụp đổ chiều không gian tiếp sau đó. Những ai cần nghỉ ngơi thì có thể tiếp tục nghỉ ngơi. Còn với những người vẫn còn dư sức, tôi cùng họ thảo luận tự do về các tình huống có thể xảy ra và chuẩn bị cho nhiều kịch bản khác nhau. À, và tôi cũng tranh thủ kiểm tra hiệu năng của Fire Orb vừa được nâng cấp cùng với Raven. “Hmm…” “...K-Kết quả thử nghiệm của chúng ta không hề sai, đúng không?” “Cô đang nói gì vậy, chính cô là người tính toán mà?” Kết quả cuối cùng thật sự gây sốc. 「Mọi sát thương hệ lửa trong phạm vi 15m sẽ giảm đi 90%.」 Điều kiện áp dụng đã chuyển từ ‘sát thương duy trì hệ lửa’ sang ‘toàn bộ sát thương hệ lửa’, và tỉ lệ giảm sát thương cũng được tăng từ 50% đến 90%. Nói một cách khác, Fire Orb hiện tại sẽ tạo ra một hào quang bán kính 15m cung cấp khả năng gần như miễn nhiễm với sát thương hệ lửa. ‘Thứ này thật sự điên rồ…’ Sát thương thuộc tính lửa coi như đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị