(Dịch giả-kun : không phải đội nghiên cứu đâu, đội thám hiểm mới đúng, nhầm rồi.)
[“Tôi nên bắt đầu từ đâu đây......”]
Đối với lời mở lời của người đàn ông, tôi dứt khoát đáp lại:
[“Từ đầu đến cuối. Anh có thể nói lược bỏ những chi tiết không quan trọng, nhưng hãy kể cho tôi về cuộc đời của anh.”]
Bởi vì không biết phải bắt đầu tư đâu, việc để anh ta tóm tắt tất cả sẽ mang lại nhiều thông tin hơn.
kyhuyenⓒom[“Tiền tuyến phía Tây của Đế quốc. Đó là nơi tụ sinh ra và lớn lên.”]
Zephyros sinh ra trong thời kỳ cuộc chiến với Phù Thủy đang ở đỉnh điểm. Nói cách khác, anh ta thuộc thế hệ cuối cùng, những người sinh ra ngay trước khi thế giới bị hủy diệt.
[“Tôi được nghe rằng mẹ tôi là một sĩ quan y tá, còn cha ta là một binh sĩ chính quy.”]
Chiến đấu diễn ra mỗi ngày, và sau mỗi trận chiến, anh ta lại mất đi một người bên cạnh mình Trong số những người quan trọng ấy, cha mẹ anh ta cũng không ngoại lệ.
[“Năm mười một tuổi, ngay khi trở thành trẻ mồ côi, tôi đã tình nguyện gia nhập quân đội. Không phải vì căm ghét quái vật hay lòng yêu nước. Chỉ đơn giản vì đó là thứ duy nhất tôi có thể làm, và cũng là thứ duy nhất tôi biết làm.”]
May mắn là anh ta có thiên phú không tồi. Từ một người lính bình thường trở thành thập phu trưởng, rồi từ thập phu trưởng trở thành bách phu trưởng...... Anh ta nhanh chóng leo lên những vị trí cao hơn sau mỗi trận chiến.
kyhuyenⓒom
[“Nói thật thì, nguyên nhân mà tôi được thăng chức không phải vì tôi đã lập công lớn, mà chỉ đơn giản là cấp trên của tôi cứ lần lượt chết đi, còn tôi, một kẻ lanh lợi, được đẩy lên để lấp vào những vị trí trống.”]
kyhuyenⓒomMặc kệ anh ta có nghĩ thế nào, nhưng với tôi, đó chỉ là sự khiêm tốn. Như người ta vẫn nói: những kẻ có thể sống sót mới là những kẻ mạnh mẽ.
[“Như anh đã biết, tình hình chiến tranh không hề tốt. Tiền tuyến phía Tây, nơi tôi sinh ra và lớn lên, cứ ngày một bị đẩy lùi, cho đến khi sụp đổ hoàn toàn. Không thể giữ nổi chiến tuyến, quân đội phía Tây đã sáp nhập với quân chủ lực.”]
Ngay cả trong môi trường mới, anh ta vẫn cố gắng sống sót và dần trở nên mạnh mẽ hơn.
[“Đó là một thời đại rất tốt cho những người muốn trở nên mạnh mẽ. Khi thế giới đứng trước bờ vực diệt vong, những rào cản giai cấp không còn là vấn đề nữa. Võ thuật bí truyền của các gia tộc quý tộc, ma pháp, kỹ thuật cường hóa vốn chỉ dành cho chiến binh cấp cao... tất cả đều được mở rộng cho cả những binh lính thường.”]
Theo thời gian, Zephyros có được danh tiếng riêng và sự công nhận từ cấp trên.
[“Tin tức về việc thành lập một đội thám hiểm lan rộng. Dĩ nhiên, tôi đã tình nguyện tham gia. Có phải vì căm ghét quái vật không? Ừ, cũng không phải là không có. Nếu có thể, tôi muốn xé xác Phù Thủy ngay lập tức và tạo ra một thế giới không có quái vật. Nhưng......”]
Lý do thật sự khiến Zephyros tham gia đội thám hiểm là vì một câu nói.
[“Họ nói rằng nếu đội thám hiểm thành công, chúng ta có thể kết thúc cuộc chiến này. Như vậy là quá đủ với tôi. Tôi đã chán ngấy việc sống chỉ để nhìn thấy những người xung quanh chết đi rồi.”]
[“Hơn nữa, tôi không còn lựa chọn nào khác.”]
kyhuyenⓒom
[“Thế giới đang bên bờ diệt vong. Chúng ta phải thử một điều gì đó.”]
Zephyros tham gia đội thám hiểm để cứu thế giới.
[“Mục tiêu đầu tiên của đội thám hiểm là cái hang nơi mọi thứ bắt đầu. Ở đó, chúng tôi đã giết được lãnh chúa đầu tiên của quân đội Phù Thủy.”]
[“Lãnh chúa đầu tiên, ý của anh là…?”]
[“Dreadfear. Sinh ra từ một đột biến không thể giải thích sau khi sử dụng một loại ma dược biến đổi nào đó... Con quái vật khát máu mà ngay cả Phù Thủy cũng không thể cứu nổi.”]
Ma dược biến đổi. Ngay cả Mụ Phù Thủy cũng không cứu được...... Dù có nhiều từ khóa tôi chưa từng nghe đến, nhưng cái tên đó thì tôi biết rõ.
‘Dreadfear.’
Layer Lord của Tầng Một, còn được gọi là Chúa tể Sợ hãi. Dù có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng tôi quyết định kìm lại và tiếp tục nghe câu chuyện.
[“Nhưng sao anh lại hỏi vậy? Cứ như thể lần đầu nghe về lãnh chúa đầu tiên vậy.”]
Nếu hỏi quá rõ ràng ở đây sẽ gây nghi ngờ. Tệ nhất là cuộc trò chuyện có thể kết thúc.
[“Chỉ là để xác nhận thôi. Tiếp tục đi.”]
[“... Tôi hiểu rồi.”]
Câu chuyện của Zephyros tiếp tục khá lâu sau đó.
[“Sau khi đánh bại lãnh chúa đầu tiên, mục tiêu tiếp theo của chúng tôi là lãnh chúa thứ hai. Để tấn công, đội thám hiểm chia làm bốn nhóm và tiến về các địa điểm khác nhau.”]
Sa mạc Đá. Rừng Goblin. Hang Quái vật. Vùng Đất Người Chết.
Đội thám hiểm chia nhau ra và đi theo bốn tuyến đường riêng biệt, cuối cùng đã đánh bại được Chúa tể Hối tiếc sau một trận chiến khốc liệt.
[“Cuối cùng, khi đến được túp lều của Phù Thủy, chúng tôi đã thành công dụ được lãnh chúa thứ ba ra theo kế hoạch.”]
Đến lúc này, tôi có thể tự suy ra mà không cần hỏi thêm. Dù chưa rõ lý do, nhưng lộ trình của đội thám hiểm trùng khớp với thứ tự các tầng của Mê Cung.
[“Bản thân trận chiến không quá khó. Chúng tôi giết lãnh chúa thứ ba đúng như kế hoạch, rồi tiếp tục lên đường đối phó với lãnh chúa thứ tư.”]
[“Thiên Không Tháp. Đó là cái tên mà những kẻ hành hương điên loạn coi mặt đất là bầu trời đã đặt cho thứ đó, công trình dưới lòng đất nơi chúng thờ phụng Phù Thủy.”]
[“Không nhiều người biết, nhưng tòa tháp đó thực ra do Đế quốc xây dựng. Họ đào sâu xuống lòng đất, phong ấn Tà Thần ở đó, và đặt một Người Canh Giữ. Nhưng rồi Phù Thủy và những kẻ hành hương đã chiếm lấy nơi đó, và đổi tên nó thành Thiên Không Tháp.”]
[“Dù sao thì, lãnh chúa thứ tư là một đối thủ cực kỳ khó nhằn.”]
Khi nói đến đây, Zephyros run lên như thể chỉ cần nghĩ lại thôi cũng khiến anh ta thấy kinh hoàng. Nhưng cuối cùng, đội thám hiểm vẫn đánh bại được Layer Lord của Thiên Không Tháp.
[“Chúng tôi cuối cùng đã đến được đích đến, Đại Ma Giới.”]
Rất hiển nhiên, hành trình của họ tại đây cũng không suôn sẻ, nếu không thì họ đã không mắc kẹt tại Rừng Cháy.
[“Mục tiêu của đội là giết Siliut, lãnh chúa thứ năm, kẻ đã phản bội Đế quốc và phục vụ Phù Thủy, đồng thời phong ấn lại Tà Thần. Và trên hết là, giết chết Phù Thủy.”]
Nhưng mục tiêu đó chưa bao giờ đạt được. Sau khi tiến vào Đại Ma Giới, anh ta cùng một số đồng đội bị tách khỏi đội trong một trận chiến. Sau khi một số người trong số họ hy sinh và nhận ra bản thân không thể tự mình thoát khỏi đây, họ định cư tại đây, chờ đợi cứu viện trong vô vọng.
[“Đó là câu chuyện của tôi. Chính tôi cũng không nghĩ nó có gì đặc biệt.”]
[“Tôi có vài câu hỏi.”]
[“Cứ hỏi đi. Sự sống chết của tôi bây giờ có lẽ phụ thuộc vào anh.”]
[“Tại sao các anh lại nghĩ thế giới đã kết thúc? Theo những gì tôi vừa nghe, các anh chỉ bị tách khỏi đội chính thôi mà.”]
[“Đội thám hiểm của chúng tôi là hy vọng cuối cùng của nhân loại. Và nếu những đồng đội của tôi đã thành công, thì biển lửa bao quanh căn nhà này đã biến mất rồi. Nói cách khác, đội thám hiểm đã thất bại rồi.”]
[“...”]
Việc họ tin rằng thế giới sẽ kết thúc chỉ vì đội thám hiểm thất bại cho thấy tình hình khi đó nghiêm trọng đến mức nào, và Đế quốc đã tẩy não những thành viên này triệt để ra sao.
[“...Không phải vậy sao?”]
Khi Zephyros nhìn tôi với ánh mắt hy vọng, tôi chỉ cười gượng. Ừm, đội thám hiểm có lẽ cuối cùng đã thất bại, nhưng có lẽ không phải là ở Đại Ma Giới.
Tầng Một, Tầng Hai, Tầng Ba, Tầng Bốn, Tầng Năm......
Nếu suy đoán của tôi về việc lộ trình của đội trùng với thứ tự các tầng của Mê Cung là đúng, vậy thì chắc chắn hành trình của đội thám hiểm vẫn tiếp tục sau đó.
Rời khỏi Đại Ma Giới, họ tiến ra đại dương rộng lớn, giết chết những kẻ được gọi là “lãnh chúa” ở Lục địa Bóng tối và Đại hải Vô tận. Họ thậm chí còn vượt qua Vùng đất Bình minh và Tinh mộ để đến được Vực sâu.
‘Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì....’
Chỉ tiếc là tôi không thể nghe phần sau từ Zephyros, một người đã bị tách khỏi đội ở Tầng Năm.
*****
[“Hãy nói cho tôi biết...... Đội thám hiểm thật sự đã thất bại sao?”]
[“Anh sẽ biết câu trả lời sau khi rời khỏi đây. Giờ hãy để tôi hỏi câu thứ hai.”]
[“Cứ hỏi đi.”]
[“Rốt cuộc những ‘lãnh chúa’ đó là gì?”]
Đây là điều tôi đã tò mò từ khi nghe câu chuyện của anh ta. Rốt cuộc những lãnh chúa đó là dạng tồn tại gì. Khi tôi chờ câu trả lời với sự hiếu kỳ ngày càng tăng—
[“......Câu hỏi đó thì liên quan gì đến việc chứng minh tôi không phải mối nguy hại cho Raphdonia?”]
[“Well...”]
Cũng đúng thật.
Nhưng mà—
[“Anh đang từ chối hợp tác?”]
Khi tôi thẳng lưng, nhìn xuống hắn để tạo áp lực, Zephyros nhanh chóng đầu hàng.
[“Không... không phải vậy, chỉ là tôi không hiểu động cơ của câu hỏi mà anh đưa ra.”]
[“Anh không cần phải hiểu nó, chỉ cần trả lời thôi.”]
[“Chẳng lẽ... đây là một dạng thử thách?”]
Thử thách...... Nghĩ lại thì để anh ta tin vậy cũng không tệ, nên tôi giữ im lặng đầy áp lực, chỉ nhìn chằm chằm cho đến khi anh ta chịu thua và lên tiếng trước.
[“Dù không biết chuyện này là sao, tôi sẽ nói tất cả những gì tôi biết.”]
[“Các lãnh chúa là những ‘Kẻ Hành Hương’ có thể sử dụng một phần sức mạnh của Phù Thủy, sở hữu sức mạnh phi thường vượt ngoài quy luật của thế giới này.”]
[“Tuy nhiên, cách chúng được sinh ra thì vẫn chưa rõ ràng. Ví dụ như lãnh chúa đầu tiên. Thứ mà quân đội Đế quốc cho hắn ăn khi còn là tù binh là một loại ma dược có thể xoá bỏ tâm trí và cải tiến cơ thể, biến hắn thành một vũ khí sinh học mới.”]
[“Nhưng vì một lý do nào đó, hắn ta lại phát điên, và kết quả là lãnh chúa đầu tiên ra đời.”]
[“Chúng không rời khỏi lãnh địa của mình, và cai trị nơi đó như những vị vua, nên mới được gọi là lãnh chúa của quân đội Phù Thủy.”]
[“Trong khi một số như lãnh chúa thứ hai, thứ tư và thứ năm hoàn toàn tuân phục Phù Thủy, thì những kẻ như lãnh chúa thứ nhất và thứ ba lại là những con quái vật điên loạn, giết chóc không phân biệt địch ta.”]
[“Cũng có giả thuyết cho rằng việc các lãnh chúa ra đời chưa bao giờ là chủ đích của Phù Thủy. Nguyên nhân là cô ta không thể kiểm soát hoàn toàn sức mạnh của chính mình. Đó là tất cả những gì tôi biết.”]
[“Ra là vậy...”]
Tôi cảm thấy mình đã phần nào hiểu được bản chất của các Layer Lord, nhưng có lẽ sẽ không moi thêm được gì từ anh ta nữa.
[“Câu hỏi thứ ba, tại sao đội thám hiểm lại nhắm vào các lãnh chúa và Tà Thần?”]
[“Chuyện đó chẳng phải quá rõ sao? Các lãnh chúa bảo vệ Phù Thủy, còn Tà Thần là đồng minh tuyệt đối của cô ta. Nhưng... chẳng lẽ trong này còn có bí mật nào mà tôi không biết không?”]
Tsk, anh ta cứ hỏi ngược lại. Thôi kệ.
[“Câu hỏi cuối cùng, ở nơi này chỉ có một mình anh thôi sao?”]
Trước câu hỏi của tôi, Zephyros mím chặt môi, lộ vẻ do dự.
‘Đến nước này rồi mà vẫn còn nghi ngờ sao......’
Ừ, cũng dễ hiểu. Dù anh ta có thể đã quyết định tin tôi, nhưng những người khác thì chưa chắc. Có lẽ anh ta đang do dự vì sợ quyết định của mình sẽ gây hại cho đồng đội.
[“Tôi—”]
Ngay khi Zephyros định trả lời sau một thoáng ngập ngừng, anh ta đã bị ngắt lời.
[“Anh ấy không ở một mình.”]
Một người đàn ông xuất hiện ở đầu cầu thang.
Cao hơn 1m90. Một người đàn ông ở độ tuổi khoảng cuối ba mươi, với bộ râu rậm rạp và những đường nét rắn rỏi, khiến khí chất của anh ta càng thêm mạnh mẽ.
Dù là một khuôn mặt xa lạ, tôi lại cảm thấy vui mừng khi nhìn thấy anh ta.
‘Zephyros đang đứng trước mặt tôi, và Tarvian là tên của người phụ nữ...’
Theo phương pháp loại trừ, thân phận của người trước mắt đã rất rõ ràng.
[“Có lẽ hơi thất lễ, nhưng ta đã nghe hết từ trên lầu.”]
Anh ta không ai khác chính là chủ nhân của cuốn nhật ký mà tôi đã tìm thấy.
[“Rất vui được gặp anh, tôi là Ormi Noark.”]
......Hả? Đầu óc tôi trống rỗng trong chốc lát trước tổ hợp của hai cái tên quá quen thuộc này. Quân đoàn Cách mạng Ormi và thành phố dưới lòng đất Noark.
[“Nhân tiện, tôi cũng chính là người đến từ lãnh địa Raphdonia mà anh vừa nhắc đến.”]
Anh ta còn đến từ Raphdonia nữa sao?
‘Chuyện này ngày càng thú vị rồi.’
Tôi không tin đây chỉ là trùng hợp.