Số 777 Hộp chứa đồ của Makairo.
Về lý thuyết, đây là một vật phẩm dạng ‘tiêu hao’, nhưng thuộc nhóm Vật phẩm Được đánh số nên không hề phổ biến.
Dù cùng là vật phẩm tiêu hao, cách dùng của nó hoàn toàn khác với Bức tượng Vô danh hay Ngọc trai Máu rồng.
Trong khi những vật phẩm đó cung cấp các hiệu ứng như khả năng hồi phục diện rộng hay buff chiến đấu mạnh mẽ vốn chỉ dùng được ‘một lần’, nhưng món này thì không giống như vậy.
‘Ở một khía cạnh nào đó, nó giống với Số 7777 Vòng cổ của Garpas.’
ḱyhuyenⓒomKhi được sử dụng, hộp chứa đồ của Makairo có thể mang lại một vật phẩm ngẫu nhiên hoặc một hiệu ứng tăng cường vĩnh viễn.
Tất nhiên, đôi khi cũng có xác suất nhận phải kết quả ‘rỗng’, dù cho con số đó cực kỳ thấp.
Dù sao thì—
‘Tôi đã tìm thấy được rất nhiều thứ hữu dụng ngoài mong đợi trong chuyến thám hiểm lần này.’
Từ vô số vật phẩm phụ đắt tiền, đến Chiến chùy Công thành, và ‘hộp bí ẩn’ mà chúng tôi vừa thu được.
Nếu chỉ khám phá Mê cung như cách thông thường, việc có thể nhận được một trong số chúng đã là một vận may không tưởng, nhưng lần này thì lại nhận được cả ba.
ḱyhuyenⓒom
Có lẽ đó là lý do vì sao người ta phải mạo hiểm bước vào những vùng đất chưa được khám phá.
ḱyhuyenⓒom“Nhận được vật phẩm ra ngẫu nhiên nghe có vui đấy! Mau đổ xúc xắc thôi!”
Chỉ tiếc một điều: vì tôi đang đồng hành cùng đội của Lee Baek-ho, nên mỗi lần có chiến lợi phẩm là tôi phải cạnh tranh với bọn họ.
Nếu tôi có thể dẫn clan của mình đến đây, tôi đã có thể phân chia mọi thứ theo ý mình rồi.
“Tôi cũng nghĩ như vậy. Đã lâu lắm rồi tôi mới với xúc xắc cùng người khác, cảm giác cũng khá vui.”
“Baek-ho… Lần này hay là chúng ta mỗi người đổ một lượt đi? Tôi cũng muốn chơi thử một lần… Với lại, đâu phải lúc nào anh cũng may mắn đâu, đúng không?”
“...Tôi? Anh thấy tôi rất xui sao?”
“...”
“Được rồi, vậy thì lần này mỗi người một lượt.”
Khi phương án phân phối đã được quyết định, tôi lập tức đổ xúc xắc mà không chần chừ.
ḱyhuyenⓒom
Và rồi…
“Puha ha ha! Nếu người có số nhỏ nhất sẽ chiến thắng thì chúng ta đã chia nhau hạng 1 và 2 rồi!”
Cả tôi và Lee Baek-ho đều ra 5.
Tất nhiên rồi, đó là tổng của cả hai con xúc xắc.
“Tổng là 11… Vậy là tôi thắng!”
Tóm lại, GM đã thắng trò ném xúc xắc lần này và nhận được ‘hộp bí ẩn’.
“Anh làm gì thế? Anh không mở luôn bây giờ à?”
“Mở luôn ngay tại đây sao…?”
“Gì vậy, thật bất lịch sự? Lẽ nào anh không định cho tôi biết trong đó có gì sao?”
“Hahaha! Ông Havelion! Đừng như thế chứ! Hãy mở nó ra luôn đi. Thứ này nếu không mở ra tại chỗ thì sẽ mất vui lắm.”
GM có vẻ muốn đợi đến lúc một mình mới thử mở, nhưng trước sự thúc giục của mọi người, anh ta đành gật đầu.
“Vậy thì… tôi mở đây…”
GM chạm vào chiếc hộp, nét mặt đầy căng thẳng.
Khi anh ta nâng tay lên, khối hộp lập phương màu đen từ từ nổi lên không trung.
「Yurven Havelion đã sử dụng Số 777 Hộp chứa đồ của Makairo.」
Chiếc hộp đang lơ lửng giữa không trung từ từ tự tách mình ra như một quả cam, từng mặt từng mặt một.
Swaaaaaaahh…
Và thứ được ẩn giấu bên trong dần hiện ra.
“···Giáp?”
Một bộ giáp xuất hiện.
“Trong số vật phẩm đánh số có món này sao…?”
Tôi chưa từng thấy nó bao giờ.
*****
「Số ???? Giáp rồng của Aegis đã được tạo ra.」
*****
Bề ngoài của bộ giáp trông vô cùng bình thường.
Một loại giáp dạng áo gile, chỉ che phần thân trên, dù có nhìn thế nào thì cũng hoàn toàn không xứng đáng với tính từ “hào nhoáng”.
Màu sắc của nó gần với xám xỉn hơn là màu kim loại, và hoàn toàn không có trang trí như đá quý hay hoa văn chạm khắc.
Nhưng chính vì vậy mà tôi lại có cảm giác—
‘···Trông nó giống như một phần của một bộ trang bị.’
Số 3 Lá chắn của Aegis và chiếc áo giáp này có ngoại hình đồng bộ với nhau.
Khi tôi đặt hai món bên cạnh, màu sắc và cảm giác nặng nề của chúng hoàn toàn trùng khớp với nhau.
‘Tôi nghĩ cũng đã đến lúc mình thay giáp rồi…’
Hiện tôi đang mặc một tấm giáp ngực làm bằng lithium.
Chỉ số cơ bản của tôi bây giờ đã có thể thỏa mãn những yêu cầu về phòng thủ, vậy nên thay vì tốn tiền để mua một tấm áo giáp quá độ, tôi định chờ đến khi có một Vật phẩm Được đánh số phù hợp hơn.
Nhưng mà—
Churp·
Không hiểu sao miệng tôi lại ứa nước bọt, dù tôi vẫn chưa biết chút gì về lai lịch của bộ giáp đó hay liệu nó có phải một Vật phẩm Được đánh số không.
Cũng dễ hiểu thôi mà, đúng chứ?
Không đời nào một vật phẩm rơi ra từ “hộp bí ẩn” lại có giá trị thấp hơn một hơn một tấm giáp lithium trị giá vài triệu stone được—
“Tại sao anh lại nhìn tôi như vậy…?”
Anh cũng biết mà.
“Tôi mặc thử nó được không?”
“...Hả?”
“Dù sao thì trong đội cũng chẳng có ai khác có thể mặc giáp nặng ngoại trừ tôi mà.”
“Ah, không! Sau khi nghe câu chuyện của cô Flyer, tôi nghĩ mình cũng nên có một bộ giáp để phòng khi khẩn cấp—·”
Xin lỗi, nhưng loại pháp sư nào lại mặc giáp nặng cơ chứ?
Nếu nhất định phải mặc gì đó, thì ít nhất anh cũng nên chọn một thứ gì đó như giáp da hoặc áo choàng phép thuật mới đúng chứ?
“Ý tôi là tôi chỉ muốn mặc thử một lần thôi. Tôi không có ý định lấy nó từ tay anh.”
Khi tôi tiến lại gần và lườm anh ta, GM đành phải gật đầu với vẻ miễn cưỡng.
“Dù sao thì chúng ta cũng phải thử nghiệm xem giáp hoạt động thế nào, đúng không?”
“Vâng… Vậy… anh chỉ mặc thử thôi phải không…?”
“Anh từng thấy tôi nói dối bao giờ chưa?”
Nghe qua thì có vẻ như tôi đang trắng trợn đoạt đồ của người khác, nhưng thật ra đây không phải đề nghị tệ đối với GM.
Rốt cuộc thì đây vốn là một bộ giáp chưa rõ công dụng.
Phải có ai đó mặc thử để kiểm tra khả năng của nó.
‘Nếu sức chiến đấu của tôi tăng ngay lúc này thì cũng là lợi cho cả đội chứ?’
Người duy nhất ngoài tôi có thể mặc giáp nặng là Aures, nhưng anh ta không thể mặc giáp bởi vì cơ chế kỹ năng phóng to cơ thể của mình.
Nói ngắn gọn, tôi là ứng cử viên duy nhất cho công việc chuột bạch này.
「Nhân vật đã trang bị Số ???? Giáp rồng của Aegis.」
Ồ… trước hết, độ ôm người thật tuyệt vời.
「Tổng cấp độ vật phẩm tăng +13600」
Không biết có phải do tôi ảo giác hay không, nhưng tôi cảm thấy cơ thể mình đã mạnh hơn hẳn.
「Đang trang bị từ hai món thuộc bộ Di vật của Aegis trở lên.」
「Những mảnh vỡ của linh hồn đang cộng hưởng (2/3)」
「Toàn bộ tốc độ hồi phục tăng mạnh.」(hồi hp, mana, thể lực …)
「Trang bị đã được ràng buộc với người mặc」
‘···Hả?’
Cảm giác gì đây?
Tự nhiên tôi có cảm giác bộ giáp như đang dính chặt vào da mình…
“Không tệ.”
Dù đây là lần đầu tôi mặc món trang bị này, nhưng tôi hoàn toàn không thấy có chút nào không thoải mái với nó. Ngay khoảnh khắc mặc vào, nó như trở thành một phần cơ thể tôi.
“Wow, Nam tước, anh to gan thật đấy. Làm sao anh dám trực tiếp mặc nó lên mà chẳng biết gì về nó. Lỡ đó là vật bị nguyền thì sao?”
Trong khi tôi cử động cơ thể để kiểm tra ảnh hưởng của bộ giáp lên cơ thể mình, Lee Baek-ho nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
Nhưng tôi cũng không biết giải thích như thế nào.
Thật sự thì tôi không hề thấy lo lắng hay nghi ngại. Ngay khoảng khắc nhìn thấy nó, tôi đã có cảm giác rằng nó sẽ thuộc về mình.
“Dù sao thì sau này anh tự kiểm tra hiệu quả trang bị sau nhé… Giờ thì đi tiếp thôi, được chứ?”
“Tôi hiểu rồi·”
Tôi cũng muốn thử nghiệm kỹ hơn sức mạnh của bộ giáp mới, nhưng chỉ vì tôi mà làm mọi người chờ đợi thì thật vô lý.
“Đi thôi. Nếu nơi này có cơ chế giới hạn thời gian gì đó thì rắc rối lắm.”
Tôi quyết định tạm hoãn việc tìm hiểu bộ giáp sau và rà soát căn phòng một lần cuối. Nhưng đúng như dự đoán, chẳng có thứ gì đặc biệt, nên chúng tôi phải quay ngược lại theo chiếc cầu thang mà chúng tôi đã leo lên.
Thình thịch— thình thịch—
Việc leo lên tiêu tốn của chúng tôi hàng giờ, nhưng đi xuống lại chẳng mất bao lâu.
Ngay khi xuống đến bậc thang cuối cùng, một lối đi hẹp tương tự lúc trước hiện ra, và ở cuối nó là một cánh cổng đá màu vàng.
“...Di tích Hoàng kim?”
Có vẻ GM cũng đã nhận ra nơi này là gì khi nhìn thấy cánh cổng đá màu vàng này.
“Tại sao Di tích Hoàng kim lại xuất hiện ở đây?”
“Có gì mà phải ngạc nhiên chứ? Kể từ đầu chuyến đi này đến giờ có thứ gì hợp lý đâu.”
“Cái đó… đúng là vậy, nhưng…”
“Này, tôi sẽ không ngạc nhiên nếu đằng sau cánh cửa này lại xuất hiện một khu vực hoàn toàn khác. Đó chính là bản chất của công việc nhà thám hiểm mà.”
Sau khi nói điều đó, Lee Baek-ho bước lên trước rồi từ từ đẩy cánh cửa đá màu vàng.
Và—
“…Huh?”
Anh ta khựng lại, thở ra một tiếng thở khó hiểu.
Và khi tôi bước lên xem có chuyện gì, tôi cũng khựng lại với một tư thế y hệt hắn ta.
Những lời Baekho nói đã không thành sự thật, không có một khu vực naog khác đột ngột xuất hiện, nhưng mà…
“Tại sao tất cả đều mở toang?”
Không còn gì để chinh phục bên kia cánh cửa đá nữa.
*****
Thứ tự chinh phục Di tích Hoàng kim vốn rất đơn giản.
Chuyến thám hiểm bắt đầu từ một khu rừng rậm. Sau khi hoàn thành vài nhiệm vụ ở khu rừng này, một ngôi đền sẽ xuất hiện. Khi tiến vào ngôi đền, phần cầu thang mà chúng tôi đã đứng lúc trước sẽ hiện ra.
Và rồi—
‘Tiếp theo chính là chỗ này·’
Khi mở cánh cổng đá màu vàng và đặt chân vào đại sảnh, cuộc công kích thực sự sẽ bắt đầu.
Vì đây là một khe nứt Tầng 4 thuộc nhóm các tầng dưới, chiến lược nói chung cũng không quá phức tạp.
Khi nhóm thám hiểm đi vào hai cổng đá bên trái và phải của lối vào và kích hoạt cơ quan, một Guardian sẽ xuất hiện tại đại sảnh, đồng thời căn phòng kho báu bị phong kín cũng sẽ mở ra.
‘Nhưng giờ thì tất cả đều đã mở toang, kể cả phòng kho báu.’
Ngay cả khi mở cánh cổng đá bước vào, vốn dĩ ánh sáng vàng phải chiếu xuống từ trần để thắp sáng toàn bộ khu vực—nhưng hiệu ứng ấy cũng không xảy ra.
Chưa kể—
“Wow… đống bụi nếu là sao thế….”
“Cảm giác như đang khám phá một căn nhà bỏ hoang vậy!”
Bụi phủ thành từng lớp trên toàn bộ tàn tích, và những bức tường vốn phải sáng rực màu vàng giờ đây lại nứt vỡ, bong tróc rải rác khắp nơi.
“Trước tiên, hãy làm sáng chỗ này lên đã. Chúng ta sẽ chẳng thể tìm thấy gì nếu cứ ở trong bóng tối.”
Theo lời Lee Baek-ho, GM triệu hồi vài quả cầu ánh sáng rồi để chúng lơ lửng trên cao, và chúng tôi cẩn trọng thăm dò khu vực.
“Như dự đoán, phòng kho báu đã bị vét sạch rồi.”
Địa điểm đầu tiên chúng tôi kiểm tra là phòng kho báu—nơi mở ra sau khi đánh bại Calphion, Guardian của khe nứt.
Vốn dĩ sẽ có ba Vật phẩm Được đánh số được phong ấn ở đây, và bạn có thể dùng chiếc chìa khóa nhận được trong quá trình chinh phục để chọn một trong số đó.
Nhưng khi chúng tôi đến, căn phòng đã trống trơn.
“Bắt đầu từ phòng nào đây, phòng rắn hay phòng xác ướp?”
Vậy nên điểm đến tiếp theo là hai cổng trái và phải. Tôi bắt đầu từ cổng bên trái, nơi con boss phụ hình rắn xuất hiện.
‘···Ngay cả những thứ linh tinh cũng bị lấy sạch·’
Từ quả cầu vàng xuất hiện khi nhấn vào phía dưới bức tranh tường hình sư tử, cho đến đèn cầy đại bàng giấu trong phòng bẫy—
Tôi đi qua tất cả các lối đi ngoằn ngoèo như mê cung và kiểm tra từng vị trí, nhưng hoàn toàn không thể tìm thấy gì.
Phòng boss phụ với bộ cơ quan dạng cần gạt cũng không khác gì.
“Trống trơn kiểu này nhìn còn rợn hơn cả lúc có quái vật…”
Cơ quan đã bị kéo, boss phụ cũng biến mất, và toàn bộ những thứ không phải gạch đá cũng đã bị lấy sạch từ rất lâu.
Tất nhiên, cánh cửa bên phải cũng chịu tình trạng tương tự.
“Có vẻ chúng ta đã xem qua tất cả mọi nơi rồi…”
“Ha! Chuyện này đúng là rắc rối thật!”
Chúng tôi lục tung toàn bộ tàn tích nhưng không thu được thứ gì.
Và đây là vấn đề lớn nhất.
Nếu thật sự có gì đó, thì tôi đã có thể tiếp tục tìm cách giải đố hay tiêu diệt quái vật.
Trong lúc chơi game cũng vậy.
Điểm thật sự khiến người chơi bị mắc kẹt không phải là khi gặp thử thách khó, mà là lúc họ không còn biết phải làm gì.
Chính vào những thời điểm ấy, người chơi sẽ lạc hướng và chọn cách lãng phí thời gian.
Giống hệt như hiện tại.
“Tôi… sẽ kiểm tra lại khu vực cầu thang…”
“Tôi cũng vậy. Tôi sẽ xem thử có lối đi bí mật nào giữa các bức tường không.”
Tuy nhiên, với tư cách là những nhà thám hiểm hàng đầu, bọn họ không đánh mất động lực; mỗi người đều đang tìm việc gì đó để làm, dù kết quả chẳng mang nhiều ý nghĩa.
Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày…
Thời gian trôi qua, không còn bất cứ nơi nào để lục soát nữa, và sự lo âu bắt đầu lan rộng trong nhóm.
“···Chúng ta… sẽ không bị mắc kẹt cả đời ở đây chứ?”
“Biết đâu họ định để chúng ta chết đói.”
“Tôi không biết là người ta có thể khiến người khác phát điên theo cách này…”
Ai cũng buông lời nản chí, và đáng ngạc nhiên là người phản ứng cực đoan nhất lại chính là Lee Baek-ho.
“Mấy người đang làm cái gì vậy? Thay vì nghỉ ngơi thì hãy tìm cách thoát ra khỏi chỗ này đi chứ?”
Lee Baek-ho quát lên, ánh mắt và giọng điệu sắc như dao.
‘Tại sao trạng thái tâm lý của tên này lại không ổn định đến vậy?’
May mắn thay hắn ta đã không trút sự hoảng loạn đó lên người tôi, ít nhất là cho đến vài ngày sau đó.
“Nam tước, đưa bộ giáp trên người anh cho tôi.”
“...Hả?”
“Chuyện đó không hiển nhiên sao? Manh mối còn lại chỉ còn mỗi bộ giáp đó thôi, vì đó là thứ duy nhất chúng ta có được kể từ khi đến đây. Có xác suất rất lớn rằng đường ra đang nằm ngay bên trong nó.”
Cách nói có hơi khó chịu, nhưng nếu gạt bỏ cảm xúc cá nhân sang một bên—
“...Cũng không phải là không có lý·”
Đó là một suy luận rất hợp lý.