Chương 553: Điềm xấu

Một mệnh lệnh từ hoàng gia Vì Nhà vua đang lâm bệnh, nên rõ ràng mệnh lệnh này được ban ra với sự chấp thuận của Tể tướng. Nhưng dù mệnh lệnh được ai ban hành đi nữa, tôi chỉ có một lựa chọn duy nhất. “…Tôi sẽ tuân theo yêu cầu của hoàng gia.” Trừ phi tôi định giết hết nhân chứng và bịa ra chuyện chưa từng nhận được mệnh lệnh ấy, còn không thì không có cách nào để từ chối mệnh lệnh này. ḳyhuyenⓒom“Hoàng thất sẽ ghi nhận lòng trung thành của Nam tước Jandel.” Nụ cười lịch thiệp của Jerome khiến tôi ngứa mắt, nhưng tôi cố tập trung vào mặt tích cực. Tham gia vào quân đoàn viễn chinh dưới quyền ông ta? Điều đó đồng nghĩa với việc tôi sẽ mất đi rất nhiều tự do ở Tầng Hầm Số 1. Ngay cả khi ông ta hành động ngu ngốc, tôi cũng không có cách nào can thiệp vào quyết định. Khác với hiện tại, khi tôi độc chiếm tất cả mọi thứ, giờ tôi sẽ phải bằng lòng với những chiến lợi phẩm được chia theo tỷ lệ. Tuy nhiên…
ḳyhuyenⓒom “Với lực lượng này, chúng tôi có thể làm bất cứ điều gì.”
ḳyhuyenⓒomNó chẳng khác gì chế độ gian lận. Ít nhất thì tôi sẽ không còn phải lo thiếu sức mạnh cơ bắp khi thám hiểm Tầng Hầm Số 1 nữa. Dù là Đảo Thư Viện vẫn chưa khám phá xong, hay Đảo Cây mà một nửa còn lại vẫn phủ đầy bí ẩn, hay Đảo Khổng Lồ nơi vẫn còn con quái vật khổng lồ kia. Với lực lượng này, điều gì cũng có thể xảy ra. Nói cách khác, cơ hội thoát khỏi tầng này và trở về thành phố đã tăng lên đáng kể… “Giờ thì, bắt đầu bằng việc sắp xếp thông tin chứ? Ngài có cuốn nhật ký nào không? Tôi nghe nói các nhà thám hiểm thường giữ nhật ký ghi lại hoạt động của mình.” Trời ạ, ông ta thật sự định ăn chùa tất cả mọi thứ. Ở nơi mà thông tin còn giá trị hơn cả vàng, cảm giác như tôi vừa bị một toán cướp cướp bóc chứ không phải làm việc với quân đội chính quy của hoàng gia. Vậy nên…
ḳyhuyenⓒom “Trước khi chúng ta bắt đầu chia sẻ thông tin, tôi muốn bàn trước về vấn đề chiến lợi phẩm.” Tôi quyết định giải quyết chuyện này trước. “Chiến lợi phẩm à?” “Vâng, mệnh lệnh có nói tôi phải phục tùng mệnh lệnh của anh, nhưng không nói gì về việc chúng ta phải phân chia chiến lợi phẩm như thế nào cả.” “Đó là sự thật. Nhưng đừng lo lắng quá. Đội quân viễn chinh của chúng tôi không đến đây vì mấy món tiền lẻ, và hoàng gia cũng đã chỉ thị rằng chúng tôi phải đảm bảo tôn trọng quyền lợi cho anh.” “Dù vậy, tôi muốn làm rõ một số điều.” “Anh sẽ vẫn được giữ quyền chỉ huy đội thám hiểm dưới trướng mình. Và, lợi nhuận từ những cuộc thám hiểm với những người này sẽ hoàn toàn thuộc về anh — với một điều kiện.” Tôi vẫn giữ được vị trí của mình, và chiến lợi phẩm từ các chuyến thám hiểm cũng không bị đụng đến. Đó là điều may mắn, nhưng cụm từ ‘với một điều kiện’ chen vào giữa khiến tôi không yên tâm. “Với một điều kiện…?” “Cuộc viễn chinh này là vì tương lai huy hoàng của vương quốc và người dân. Dù là Tinh chất, vật liệu, trang bị hay các vật phẩm ma thuật đặc biệt — bất kỳ thứ gì chưa từng tồn tại trên thế giới này sẽ được quân đoàn viễn chinh của chúng tôi thu giữ để phục vụ mục đích nghiên cứu.” Nói trắng ra thì, họ sẽ tịch thu bất cứ thứ gì là khám phá đầu tiên. Thành thật mà nói, phản ứng đầu tiên của tôi là: “Mấy tên này nghĩ chúng là ai cơ chứ?” Nhưng Jerome đã khéo léo dùng chiến thuật vừa dụ vừa đe đoạ. “Tuy nhiên, tôi hứa rằng chúng tôi sẽ không đụng đến bất kỳ thứ gì mà Nam tước đã thu thập được cho đến nay. Ngài thấy thế nào?” Chết tiệt, hắn ta làm như đang ban cho tôi một ân huệ to lớn vậy, không phải đó chỉ là phép lịch sự tối thiểu thôi sao? Đây chính là thứ ông ta học được sau nhiều năm giữ vai trò chỉ huy? Tôi suýt nữa đã xuôi theo những lời nói của ông ta mà bỏ quên việc cảnh giác. “Tôi có thể đồng ý với việc đó.” “Vậy là xong—” “Nhưng, với một điều kiện.” Thấy ông ta định kết thúc cuộc đàm phán, tôi lập tức chen ngang. “Tôi nghe đây. Cứ nói đi.” “Tôi muốn có phần trong các khám phá đầu tiên.” “Không thể được.” “Kể cả khi những đóng góp của tôi là vượt trội so với những người khác?” “Đúng vậy.” Chậc, thôi được rồi, chuyện đó là không thể. Sự cứng đầu của ông ta còn hơn cả những gì tôi tưởng. Cố cãi thêm chỉ phí thời gian. Nhưng tôi chưa định dừng lại ở đây. “Vậy thì, với những khám phá thứ hai, hãy để tôi được ưu tiên.” “Ưu tiên à…” “Phải. Nếu để phục vụ mục đích nghiên cứu thì một món là đủ rồi đúng không? Anh cũng vừa nói là các anh không quan tâm đến mấy thứ nhỏ nhặt.” “Hmm… Cho tôi thảo luận với phó chỉ huy một chút nhé?” Tôi gật đầu, và Jerome bước sang một bên để thảo luận với người cấp dưới của mình. Khoảng năm phút sau, theo hiệu lệnh của Jerome, pháp sư dỡ bỏ phép kiểm soát âm thanh, giọng ông ga lại trở nên rõ ràng. “Nếu Nam tước Jandel đóng vai trò quan trọng hoặc tự mình thu được gì đó, chúng tôi sẽ nhường quyền ưu tiên. Anh thấy sao?” “Và ai là người sẽ quyết định thế nào là ‘vai trò quan trọng?” “À thì—” “Đừng vòng vo nữa. Hãy vào thẳng chủ đề đi. Ngoài những vật do chính bản thân tôi thu thập, hãy cho tôi chọn trước ba lần từ những phát hiện chung.” Jerome lại quay sang nhìn Phó chỉ huy của ông ta. Hắn ta có phải là quân sư riêng của Jerome không nhỉ? Tôi không chắc, nhưng có vẻ hắn quyết định rằng chuyện này không cần bàn thêm. “Được thôi. Với bất kỳ khám phá nào không phải là lần đầu, Nam tước Jandel sẽ được quyền chọn trước đúng ba lần.” Hắn đưa tay ra bắt, và tôi bắt lấy. “Hãy hợp tác vui vẻ, cho đến khi trở lại thành phố.” “Tôi cũng mong thế.” Và thế là mối quan hệ hợp tác đầy gượng ép của chúng tôi bắt đầu. ***** Sau khi quyết định điểm đến, chúng tôi tiến về bờ đá của hòn đảo và triệu hồi những con thuyền. Tổng cộng có bốn chiếc, mỗi đội lên chiếc tàu được phân công, dù cũng có chút hoán đổi nhân sự. “Ngài Basilus nói ông ấy cần thêm thời gian để sao chép kết quả nghiên cứu. Chúng tôi có thể đưa ba pháp sư của anh sang tàu của mình không? Bù lại, chúng tôi sẽ cử ba người của bên này sang.” “…Được thôi.” Ba pháp sư của nhóm chúng tôi tạm thời lên tàu của quân đoàn viễn chinh, trong khi ba pháp sư thay thế từ bên họ được điều sang tàu chúng tôi. Và rồi… “Lâu rồi… không gặp?” Tôi bất ngờ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc trong số các pháp sư thay thế. “Raven…? Sao cô lại ở đây…?” “Ý anh là gì? Tôi nhận được lệnh từ cấp trên. Họ bảo tôi gia nhập đội viễn chinh.” “À… Đúng rồi, cô là một người lính mà.” “Nhưng thật đấy à, giờ anh mới để ý tôi sao? Lúc họp anh còn nhìn về phía tôi mấy lần mà.” “Tôi chỉ đang nhìn lướt qua đám đông thôi.” “À… Tôi hiểu rồi.” Raven lúng túng nghịch tóc. Tôi cũng hơi sững người. Cô ấy thật sự mong tôi nhận ra cô ấy giữa một đám đông 180 người sao? Cô ấy không biết là mình nhỏ con đến mức gần như không nổi bật chút nào giữa đám người sao? “Dù sao thì, gặp lại cũng tốt. Lên thuyền đi, chúng ta sẽ tiếp tục nói chuyện trên đường.” Sau khi Raven và hai pháp sư lạ mặt lên tàu, Aynar—người đã ở trên tàu từ trước—lao đến. “Aru-ru!! Aru-ru! Aru-ru!!” “Ách! Bỏ—bỏ ra! Đau đấy!!” “À, xin lỗi!” Khi Aynar buông lỏng hai tay, Raven chỉnh lại bộ đồng phục nhăn nhúm và thở dài. “Cô Pheneline vẫn… như xưa nhỉ?” “Nếu chỉ nhìn bên ngoài thì đúng vậy.” “Bên ngoài…?” “Cô ấy đã hấp thụ một Tinh chất, và có một chút vấn đề với nó… Rồi cô sẽ thấy thôi.” “Thật sao?” Trong lúc chúng tôi nói chuyện, Auyen báo rằng tàu chỉ huy đã ra hiệu xuất phát, nên cả đoàn lập tức khởi hành. Vù—! Dẫn đầu ở phía trước là tàu thám hiểm của Clan Anabada, theo sau là ba chiếc tàu chiến quân sự. Thật lòng mà nói, tàu của chúng tôi không phải là hàng rẻ tiền, nhưng đặt nó bên càng tàu chiến của họ khiến tôi cảm thấy hơi tự ti. Tàu chiến của hoàng gia đủ rộng cho 60 người, có boong tàu rộng rãi và thậm chí cả phòng trống để dự phòng. To thì lúc nào cũng trông có vẻ tốt hơn, phải không? Những người quen Raven lần lượt đến chào hỏi. Amelia thì giữ giọng trang trọng. “Chúng ta lại gặp nhau rồi.” “Vâng. Chào cô Raines.” Còn Erwin thì lúng túng đến mức khó chịu. “Lâu rồi không gặp…” “À… Vâng, đúng vậy.” “……” Nhưng dù thế nào thì cũng không đến mức tệ như Misha. “Chào…” “À vâng… Chào cô Misha…” Haizz, nhìn họ khiến tôi cảm thấy khó chịu. Họ chẳng phải rất thân thiết với nhau trước đây sao? “Tôi đã nghe nói về cô từ ông Jandel, nhưng đây là lần đầu chúng ta thực sự gặp lại nhau, đúng không?” “Ừm… Xin lỗi nhé… Tôi đã biến mất… mà không nói gì…” “Không sao đâu! Tôi chắc chắn cô có lý do mà, cô Misha…” Không giống như Erwin từng cãi vã khi nhóm tan rã, họ không có mâu thuẫn gì cả, nên tôi không thể hiểu nổi vì sao họ lại xa cách đến vậy. ‘Khoan, có khi nào chính vì như thế nên họ mới lúng túng không?’ Ừ, có thể là vậy. Raven chẳng biết gì về chuyện Misha đã đi đâu suốt thời gian qua, mà bầu không khí hiện tại cũng không thích hợp để nói chuyện đó. “Dù sao, tôi mừng vì mọi người vẫn an toàn. Tôi cũng hơi lo khi toàn bộ liên lạc bị cắt đứt sau khi các anh xuống Tầng Hầm Số 1.” “Chỉ ‘hơi’ lo thôi à? Thất vọng đấy.” “…Anh đang nói gì vậy?” Raven đáp lại với giọng khó chịu. Bình thường cô ấy sẽ mặc kệ tôi và bỏ qua, nhưng nhìn giọng điệu và nét mặt, hôm nay trông cô ấy có vẻ đang căng thẳng. “Thôi, bỏ qua chuyện đó. Mà này, anh biết chuyện này chưa?” “Sao tôi biết được nếu cô không nói?” “Ngài Kaislan. Người đã cùng anh đi thám hiểm trước đó.” “Kaislan? Sao? Anh ấy gây rắc rối gì bên ngoài à?” “Không. Anh ấy cũng tham gia quân đoàn viễn chinh này. Nhưng chắc anh cũng chưa thấy anh ấy đâu.” Thật là bất ngờ, tôi không ngờ lại có thêm một gương mặt quen thuộc nữa trong lực lượng này. ‘Kaislan rất đáng tin.’ Với địa vị của mình, chắc chắn anh ấy đang giữ một vị trí lãnh đạo, nên tôi sẽ dễ nắm bắt tình hình hơn. “Thế còn Lilith Marone thì sao? Cô ấy cũng là pháp sư quân đội mà, cô ấy không tham gia nhiệm vụ này à?” “Tôi không nghĩ cô ấy ở đây. À, nhưng còn có một người quen khác của anh đấy!” “Ai vật?” Tò mò, tôi hỏi. Và Raven, người vốn rất thích được giải thích, gật đầu và đáp. “Ngài Sven Parav. Paladin của Giáo hội Leatlas.” Huh, tại sao anh ta lại ở đây? “Sao thế? Đừng bảo là anh không nhớ anh ấg nhé? Hai người từng đi thám hiểm cùng nhau mà.” “Không… Tất nhiên tôi nhớ.” Paladin Sven Parav. Anh ta chính là Goblin của Hội Bàn Tròn. Đặc điểm nổi bật nhất của anh ấy là giác quan thứ sáu mạnh mẽ đến khó tin. Trong chuyến thám hiểm Núi Băng, anh ấy đã đóng góp không nhỏ cho tất cả mọi người chỉ nhờ vào những linh cảm không thể lý giải nổi của mình. Và trong sự kiện Berzak, anh ấy thậm chí ngửi được mùi nguy hiểm từ trước khi sự kiện đó bắt đầu và tránh thoát nó một cách hoàn hảo. “Raven, có chuyện gì kỳ lạ xảy ra với anh ấy không? Như là từ chối lệnh triệu tập, hay bị ốm đúng ngày khởi hành chẳng hạn?” Tôi hỏi vu vơ, như ném đá dò đường. Nhưng Raven trợn tròn mắt nhìn tôi. “Hở? Sao anh biết hắn bị ốm đúng ngày đó?” ‘…Chờ đã, nghiêm túc đấy à?’ ……Một cảm giác bất an trào dâng trong lòng tôi.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị