Có lẽ là lời đề nghị của tôi nghe rất giống một trò lừa đảo.
“Rất nhiều tiền… ý anh là sao?”
Hội trưởng cau mày lại, giọng cũng trở nên cảnh giác.
Nếu không phải tôi là người nói ra câu đó, với ánh mắt kia, hẳn ông ấy đã đuổi thẳng cổ tôi ra ngoài rồi.
“Tôi cần phải nghe kế hoạch của anh trước. Anh định kiếm tiền bằng cách nào?”
ḱyhuyenⓒomDù sao thì ông ấy cũng đã để tôi có cơ hội giải thích, nên tôi lập tức tiếp tục nói trước khi ấn tượng xấu kịp lớn thêm.
“Chúng ta sẽ đầu tư vào cơ hội lần này.”
“…Đầu tư? Anh đã nhắm đến một thương hội nào đó sao?”
“Không, tôi không định đầu tư vào thương hội.”
“Vậy thì…?”
“Hãy đầu tư vào đất ở Quận 7.”
ḱyhuyenⓒom
“Đất… sao?”
ḱyhuyenⓒomPhản ứng của Hội trưởng như thể lại đang nghĩ “tên này lại nói nhảm nữa rồi”, nhưng cũng không đến mức quá bất ngờ.
Rốt cuộc thì ông ấy mong chờ tôi nói ra kiểu gì?
Ở thế giới này, việc mua đất không phải là chuyện quá hấp dẫn. Không, chính xác hơn là – nếu nhìn nó như một ‘sản phẩm đầu tư’ – thì đúng là trò đùa.
Và thậm chí bạn còn không thể tìm thấy quá nhiều người mua, bởi vì vốn dĩ ngay từ đầu, chỉ có ‘quý tộc’ mới được phép sở hữu đất đai….
‘Thật ra, nó gần giống một dạng “tài sản phòng ngừa rủi ro” giúp họ kiếm lời từ tiền thuê hàng tháng đều đặn.’
Hầu hết quý tộc dư đất đều cho thuê đất và nhà, thu tiền thuê, và trong quá trình đó, họ không hề kiếm được lợi nhuận từ việc đất tăng giá.
Đấy là nếu chuyện đó có xảy ra.
Ở thành phố kỳ lạ này, nơi đá mana có thể chuyển hoá thành mọi loại nguyên liệu, đồ tiêu dùng và đồng thời còn đóng vai trò là tiền tệ, giá trị của nó gần như không biến động.
Bởi vậy, bất động sản ở Raphdonia từ trước đến nay vẫn luôn ở mức cố định, không tăng cũng chẳng giảm.
ḱyhuyenⓒom
Nhưng mà….
“Như ông cũng biết, vì tình hình hiện tại ở Quận 7 đang trở nên tồi tệ, nếu mua ngay bây giờ, chúng ta sẽ lấy được chúng với giá cực hời.”
“Không phải là quá đơn giản hóa vấn đề sao? Ai mà không biết Quận 7 sẽ được tái thiết trong vài năm nữa. Chẳng ai muốn bán đất vào lúc này cả.”
Ừ thì, đúng vậy.
Hầu hết quý tộc sẽ chọn giữ lại bất động sản.
Nếu như đây là lúc bình thường.
“Thế còn ông? Chẳng phải ông cũng đang nhìn mọi chuyện quá đơn giản sao?”
Đã xảy ra một biến cố khổng lồ trong thành phố, chính là sự kiện phong toả mê cung.
Ấy vậy mà Quận 7 lại là khu vực giáp ranh với Bifron – nơi đang bị quân đội Noark chiếm đóng…
“Dưới tình hình đó, gần đây tôi nghe nói các gia tộc đều đang cố gắng tích trữ nhiều đá mana nhất có thể.”
Sự bất định về tương lai.
Cùng với lo lắng kéo theo từ đó.
Tôi trình bày rõ ràng rồi nói bằng giọng chắc nịch.
“Nếu tìm kỹ, chắc chắn sẽ có không ít quý tộc muốn bán. Khi tiêu dùng thực sự suy giảm, các cửa hàng kinh doanh cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, chưa kể đến những ngôi nhà đã bị phá hủy và sẽ không có ai thuê cho đến khi việc tái thiết hoàn tất.”
“Chắc chắn… sẽ có người muốn biến bất động sản không thể sinh lời của mình thành tiền mặt.”
Có vẻ như Hội trưởng cũng đồng tình với lời tôi nói.
Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là tôi đã thuyết phục xong.
“Nhưng chúng ta cũng sẽ gặp phải vấn đề tương tự họ. Dù có mua được đất với giá thấp, sẽ mất rất lâu trước khi khoản đầu tư này sinh lời.”
“Đúng vậy.”
“Như Nam tước nói, chúng ta không có khả năng chờ đợi lâu như thế trong tình cảnh chẳng thể đoán trước dù chỉ một bước phía trước. Với tôi, và với tất cả mọi người ở đây.”
Một nhận xét sắc bén, đúng là người từng điều hành cả một hiệp hội quý tộc.
Cũng giống như các gia tộc khác đang khao khát đá mana và muốn bán đất – các gia tộc thuộc Melbes cũng đang trong trạng thái tương tự.
Vì vậy – những khoản đầu tư mang tính tương lai là không thể thực hiện.
Thế nhưng….
‘Có vẻ như tôi đã dẫn được ông ấy đến đúng chỗ rồi.’
Tôi nhếch miệng cười rồi hạ thấp giọng.
“Nếu như chúng ta có thể mua đất mà vẫn giữ được toàn bộ số tiền đã bỏ ra thì sao? Khi đó ông nghĩ thế nào?”
Đó là một câu hỏi mà với những người sống cả đời ở Raphdonia – chắc chắn không thể hiểu nổi, chỉ nghe vào giống như ảo tưởng của một bộ tộc man di nào đó.
Và phản ứng đúng như tôi dự đoán.
“Đó chẳng phải chỉ là một giả thuyết vô nghĩa sao?”
“Dù vậy, trước tiên xin hãy trả lời. Nếu như vậy thì ông sẽ làm gì?”
Cuối cùng, trước sự dai dẳng của tôi, Hội trưởng đành phải đưa ra câu trả lời.
“Còn phải hỏi nữa sao? Nếu điều đó có thể, chẳng có lý do gì mà bất kỳ quý tộc nào lại không làm.”
“Hmm, là vậy sao?”
“Nhưng một chuyện như thế làm sao có thể xảy ra trong thực tế? Dù có mua đất, thì tiền vẫn phải bỏ ra. Làm gì có cách nào để mua mà không tốn tiền.”
Nhìn Hội trưởng lẩm bẩm với vẻ hoài nghi, tôi đáp chắc nịch.
“Có chứ.”
Nói chính xác thì – không phải là lấy đất mà không trả tiền.
Chỉ là có một cách gần giống như vậy thực.
“Vậy thì nói tôi nghe đi. Đó là cách gì?”
“Chúng ta sẽ ‘cho thuê đất, nhưng không thu tiền thuê’.”
Không thu tiền thuê theo tháng hay theo năm.
“Cái gì? Anh đang nói nhảm gì vậy, cho thuê mà không lấy tiền thuê à?”
Ừ thì, thế là lại bị ngắt lời.
“Hãy nghe cho hết đã.”
Tôi chặn lời Hội trưởng rồi tiếp tục giải thích.
“Không thu thuế trên phần đất đã mua. Nhưng đổi lại, chúng ta sẽ lấy một khoản tiền tương đương với giá đất, và cho họ quyền tự do sử dụng đất.”
Hội trưởng – người đang chăm chú nghe xem tôi sẽ nói gì tiếp – bỗng phì cười.
“Hơ! Giờ thì anh định mua đất thay cho người ta sao? Như thế là vi phạm luật đất đai của vương quốc đấy!”
Mua đất đứng tên hộ – một cách làm thường được sử dụng lén lút bởi các thương nhân giàu có nhưng không có quyền sở hữu đất.
Do hầu như không ai kiểm soát, nên những giao dịch thế này rất hiếm khi bị bắt – nhưng nếu ai đó cố tình điều tra thì hành vi này vẫn có thể trở thành vấn đề.
Thế nhưng….
“Nói chính xác thì, nó không phải là bất hợp pháp. Trong trường hợp của việc mua đất hộ, ngoại trừ quyền sở hữu đất, theo hợp đồng, tất cả những quyền còn lại đều sẽ được giao cho bên B – và tôi không hề có ý định ghi điều đó vào.”
“…Vậy thì đúng là có thể diễn giải theo đó. Nhưng ai trên đời lại muốn đồng ý với một bản hợp đồng như thế? Trả tiền thuê còn rẻ hơn và tiện hơn nhiều, đúng chứ?”
“Họ sẽ làm. Vì không giống như mua đất hộ – nơi họ phải trả gần gấp ba lần giá trị thật – tôi không hề có ý định thu khoản phí nào cả…”
“….”
“Số tiền họ đưa – đến khi hợp đồng kết thúc – sẽ được hoàn lại y nguyên.”
“Cái gì?!”
Tiếc rằng – một người sống cả đời ở thành phố này như Hoeju hoàn toàn không thể hiểu được khái niệm mới mà tôi đang nói tới.
“Cậu nói trả lại tiền đã nhận? Vậy chẳng khác nào cho thuê đất miễn phí không cần trả tiền thuê sao!”
‘Hừm… việc này khó hiểu đến vậy sao?’
Ông ấy chỉ nghĩ rằng phương thức này sẽ gây bất lợi cho phía chúng tôi – nên tôi đành phải tốn thêm chút thời gian giải thích nữa.
“Hội trưởng, tôi sẽ chỉ nói một lần này thôi, nên hãy lắng nghe cho kỹ.”
Ngay cả người Hàn – những người rất quan tâm đến bất động sản – cũng chia làm hai phe tranh cãi xem đây là một hệ thống tốt hay xấu.
Tại sao việc thiết lập một "Jeonse" (tiền đặt cọc toàn phần) lại có lợi cho chúng ta?
(Dịch giả-kun : hình thức cho thuê nhà độc đáo của Hàn, người thuê sẽ trả một khoản tiền cọc lớn, từ 50-80% giá trị căn nhà để có thể vào ở. Chủ thuê sẽ dùng khoản tiền đó cho mục đích đầu tư. Sau một khoản thời gian, thường là 2 năm, chủ thuê sẽ phải trả lại toàn bộ tiền cọc.)
(Dịch giả-kun: không có từ Việt hóa chính xác nên t sẽ để nguyên.)
*****
Kế hoạch tôi lập ra thật ra vô cùng đơn giản.
Mua lại đất ở Quận 7 từ những gia tộc quý tộc đang cần tiền.
Sau đó, đem đất cho các thương nhân hoặc phú hộ thuê theo hình thức “Jeonse” – đặt cọc toàn bộ một lần, miễn phí tiền thuê.
Và rồi….
‘Dùng chính số tiền đó để mua tiếp đất khác.’
Cứ thế lặp lại.
Tuy Hội trưởng vẫn còn chút nghi hoặc chuyện liệu kế hoạch đó có thực sự vận hành trơn tru hay không, nhưng cuối cùng – sau một hồi thuyết phục – lão già ấy cũng chịu gật đầu.
“Chà… nếu xây được một tòa nhà tử tế trên vùng đất sụp đổ ấy, ắt sẽ không khó tìm người muốn ký hợp đồng. Xét về lâu dài thì còn rẻ hơn rất nhiều.”
Với hình thức Jeonse, lượng tiền cần thiết để mua lại và tái thiết Quận 7 sẽ giảm mạnh.
Đồng thời, nếu có đủ tiền mặt, thì việc chọn Jeonse sẽ giúp người dân giảm bớt một phần gánh nặng về tài chính.
‘Dù sao thì… họ không cần phải trả tiền thuê hàng tháng.’
Trong một thế giới mà tiền gửi ngân hàng thậm chí còn không nhận được lãi, nếu dự đoán của tôi chính xác, sẽ có rất nhiều người sẵn sàng tạm thời giao tiền tiết kiệm của mình cho tôi để không cần phải trả tiền thuê nhà…
“Tôi còn dự định sẽ bàn bạc chuyện này với người đứng đầu của Ngân hàng – Bá tước Alminus. Bởi vì hợp đồng ghi rõ rằng tôi sẽ hoàn lại số tiền cọc, tôi sẽ thuyết phục ông ta cho phép dân thường có thể vay ngân hàng và dùng hợp đồng đó làm tài sản thế chấp.”
“Cái… cái chuyện này… thật là hoang đường….”
Khi lời giải thích đã đi được đến một mức độ nhất định, Hoeju chỉ còn biết thì thầm như thế.
Nhưng cảm giác toát ra khi ấy đã khác hẳn so với ban đầu.
Nếu trước đó là ánh nhìn chỉ trích kế hoạch vô lý của tôi thì bây giờ là ánh mắt kinh động như gặp thiên nhân…
“Hoàng gia đã quyết định sẽ cung cấp phần lớn chi phí tái thiết các công trình bị sụp đổ, đúng chứ?”
“Đúng vậy.”
“Nếu kế hoạch này thành công… thì chỉ với số tiền vốn đủ để mua một con phố nhỏ– chúng ta có thể thâu tóm toàn bộ Quận 7…!”
Dù có hơi cố chấp kiểu người bản địa của thế giới này, nhưng Hội trưởng vẫn có đầu óc kinh doanh sắc bén – ông ấy đã hiểu ra ý tưởng của tôi.
Mà theo quan điểm của tôi, vậy vẫn chưa đủ.
“Có vẻ như đã có chút hiểu lầm rồi, Hội trưởng. Mục tiêu của tôi không phải chỉ là mua hết toàn bộ Khu 7.”
“…?”
“Mục tiêu của tôi là mua toàn bộ Khu 7 – rồi bán sạch lại khi giá tăng.”
“…!!!”
Đó mới là lõi của kế hoạch này.
Rốt cuộc, nếu chỉ mua đất rồi đem đi cho thuê thì bao lâu mới có thể hồi vốn cơ chứ?
Nếu giá đất không tăng, thì chúng tôi vẫn sở hữu toàn bộ bất động sản của Quận 7 và có thể tiếp tục sử dụng Jeonse để duy trì hiện trạng.
Ngược lại, nếu bán ra khi giá tăng, lợi nhuận sẽ là một con số khổng lồ.
“Hội trưởng, ông không biết sao? Khi tình hình ổn định và Quận 7 trở lại bình thường – giá đất sẽ quay về như trước ngay lập tức.”
Đây đúng nghĩa một ván cược mà chúng tôi không thể thua được.
Trừ phi trong lúc tái thiết, đám Noark lại phá tường thành chui vào và san bằng Quận 7 thêm lần nữa.
‘Ờ….’
Không đến mức đó đâu nhỉ?
Tôi phủi đi suy nghĩ bất an ấy, tự nhủ rằng không nên nói những điều xui xẻo.
“Dù sao thì, hãy nghĩ kỹ đi, Hầu tước. Khi đến lúc đó… chúng ta sẽ kiếm được bao nhiêu hả?”
“…Tôi có thể giúp được gì đây?”
‘Tốt. Nhìn ánh mắt đó là biết không cần thuyết phục thêm.’
Thực lòng thì – những gì cần nói tôi đã nói hết.
Vốn dĩ – không có sự hợp tác của ông già này, kế hoạch ấy sẽ chẳng thể thực hiện được.
Từ việc tìm quý tộc đồng ý bán đất, đến tiền để mua đất, rồi vốn duy trì cho tới khi xây xong công trình và có người thuê…
Từng bước một, tôi đều cần sự hậu thuẫn của người đứng đầu như ông ta. Dù sao thì tôi cũng không có mối quan hệ rộng khắp, nên tự mình đi tìm người bán cũng chẳng khác nào tự đâm vào ngõ cụt.
“Tôi nhắc lại một lần nữa – chỉ mua khi họ chịu bán với giá rẻ. Dù sao thì ngoài chúng ta ra, chẳng có tên điên nào lại muốn mua đất vào lúc này đâu.”
“Cứ yên tâm. Trong đời tôi đã trải qua vô số cuộc thương lượng kiểu đó rồi.”
Đúng thế, đây chính là điều tôi cần.
Một gia tộc tồn tại ngàn năm, và những mối quan hệ mà nó sỡ hữu.
Cùng với kỹ năng thương thuyết được tôi luyện qua chính trị lẫn kinh doanh – Hội trưởng sẽ xử lý chuyện này đúng như kỳ vọng của tôi.
“Dù vậy, đây là quyết định quá lớn, tôi không thể nhận lời ngay lập tức. Tôi sẽ suy nghĩ thêm rồi liên lạc lại sau.”
Dù những lời cuối của ông ấy có vẻ như muốn rút lui – tôi vẫn ung dung gật đầu.
Bởi vì – tôi đã trông thấy ánh mắt ấy toát lên vẻ tham lam rồi.
“Được thôi.”
Chắc chắn, ông ta sẽ liên lạc lại sớm thôi.
*****
Việc tạo ra chế độ jeonse ở Raphdonia này chắc chắn sẽ mang lại lợi ích hữu hình cho tôi.
Thế nhưng điều duy nhất khiến tôi băn khoăn là liệu hành động mang hơi hướng tư bản này có bị xem như quá tà ác hay không...
‘Cơ mà việc này vốn chẳng cần kỹ thuật gì đặc biệt, ai chẳng có thể nghĩ ra hệ thống jeonse chứ.’
Dĩ nhiên, những người Hàn Quốc biết về chế độ ‘Jeonse’ có lẽ sẽ hoài nghi thân phận của tôi khi thấy tôi làm vậy.
Nhưng mà….
‘Dù sao thì trong cái thế giới này cũng chỉ có ba người chúng ta là người Hàn mà thôi.’
Lee Baek-ho, Hyeon-byeol, và tôi.
Nhưng dẫu sao thì cả ba người họ đều đã biết thân phận thật sự của tôi rồi.
Well, biết đâu đó vẫn còn người Hàn nào đang ẩn mình đâu đó trên thế giới này...
Nhưng mức rủi ro đó hoàn toàn đáng để chấp nhận.
Bởi vì tôi không còn là kẻ run rẩy ngày nào trước lũ Spirit Hunters của cơ quan mật thám nữa.
Bây giờ, tôi đã có những phương tiện tối thiểu để tự bảo vệ bản thân.
Trên hết, tôi còn có cả bảo hiểm nữa.
“Chẳng lẽ… tất cả những kế hoạch này đều xuất phát từ Nam tước Yandel sao?”
“Làm gì có! Đây là phương pháp do Tổng Thư Ký Hành Chính của ta nghĩ ra đấy! Xây nhà trong thánh địa dường như giúp đầu óc ta thông suốt những chuyện kiểu này hơn!”
“Ý ngài là Quản trị viên Shabin Emoor?”
“Đúng thế. Gần đây cô ấy đã được thăng chức rồi.”
“…Tôi thật không hiểu nổi. Là do những nhân tài như vậy trùng hợp tập hợp quanh Nam tước Yandel? Hay là vì ở bên cạnh anh nên họ mới có thể toả sáng?”
Ánh mắt Hội trưởng khi nói ra điều đó xen lẫn một chút cảm xúc ngưỡng mộ, khiến tôi hơi ngượng ngùng.
Nhưng một chiến binh lão luyện sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội.
“Haha, chẳng phải ông hoàn toàn có thể tự mình kiểm chứng điều đó trong tương lai sao?”
Tôi khẽ mỉm cười và chốt lại.
“Bởi vì giờ đây, ông cũng là người đứng bên cạnh tôi.”
Thật bất ngờ, những lời lẽ mang tính cảm xúc như vậy lại đặc biệt hiệu nghiệm với những kẻ già dặn từng trải qua đủ loại phong ba bão táp trong đời.