Chương 650: Barbarian thợ xây

Thủ tướng Raphdonia, Hầu tước Terserion, vừa nhìn thấy tôi liền thở dài một tiếng. Làm vậy ngay trước mặt người khác vốn là bất lịch sự, nhưng chắc vì đối tượng là tôi nên ông ta chẳng còn giữ kẽ nữa. Giờ thì lão già này chẳng còn chút e ngại nào rồi. “Cậu không định nói à?” “Trước đó, tôi có thể hỏi một câu được chứ?” kyhuyenⓒom“Cứ hỏi đi.” “Tại sao ông lại tránh mặt tôi suốt thời gian qua?” Dù tự thấy câu hỏi này khá sến sẩm, nhưng tôi đã quyết là nếu có dịp gặp trực tiếp thì nhất định phải hỏi. “Tránh mặt? Ý gì?” “Tôi muốn hẹn gặp ông, Hầu tước, nhưng ông mặc kệ mọi liên lạc của ta.” Nếu không phải cố tình né tránh thì thái độ đó thật khó hiểu.
kyhuyenⓒom Vậy rốt cuộc tại sao Hầu tước lại làm thế?
kyhuyenⓒomTôi đâu có đòi tán tỉnh ông ta. Ngay trước đó thôi, ông ta còn ngỏ ý mời tôi vào hội nghị hoàng gia, thậm chí còn tỏ ra quan tâm tới việc gả con gái cho tôi nữa là. Câu trả lời từ miệng Hầu tước lại vô cùng đơn giản. “Ta bận.” “Khó đến mức không thể gửi một câu hồi âm sao?” “Ta còn chẳng biết là có người tìm mình. Vài ngày nay ta đều kẹt trong hoàng cung.” Nhìn kỹ lại, quả thật quầng thâm dưới mắt ông ta đậm đến mức không giấu nổi. Có lẽ vì thế. Giọng Hầu tước cũng sắc bén và nhạy cảm hơn bình thường.
kyhuyenⓒom “Ta nghe nói quản gia trưởng đã giải thích với anh rồi mà?” “Ờ thì…” Tôi có nghe, nhưng tưởng đó chỉ là cái cớ nên không tin. Tự dưng thấy hơi xấu hổ, tôi câm miệng lại. Hầu tước thì nhìn tôi với vẻ chẳng biết nên nói gì. “Anh mới là đang cư xử không phải phải. Tự tiện xông vào chỗ của ta rồi hỏi tại sao ta tránh mặt mình. Anh không cảm thấy mình quá kiêu ngạo rồi à?” “…Hả?” “Đừng nghĩ ai cũng phải rảnh để gặp anh chỉ vì anh muốn gặp.” “Tôi hiểu rồi. Tôi chân thành xin lỗi về chuyện này.” “Không cần xin lỗi. Ta muốn anh hứa. Đừng bao giờ đến gặp ta theo kiểu này nữa. Một mức độ thô lỗ nào đó ta còn có thể bỏ qua vì khác biệt văn hóa, nhưng hành động như vừa rồi là xúc phạm đến ta.” “…Tôi hiểu rồi.” Có phải vì tôi đến đây với tâm trạng kỳ vọng quá nhiều không? Khi ông ta nói thẳng như vậy, tôi chợt thấy sợ đến mức không thốt nổi một lời. ‘…Rốt cuộc dạo này ông ta bận chuyện gì vậy nhỉ?’ Là chuyện gì mà khiến vị Hầu tước thường xuyên đi về giữa thủ đô Carnon nay còn chẳng rời khỏi hoàng cung suốt mấy ngày liền? Tôi rất muốn hỏi, nhưng không thể. Ông ta còn chẳng cho tôi cơ hội mở lời. “Giờ thì nói đi, cậu tới đây làm gì. Ta không muốn lãng phí thêm một khắc nghỉ ngơi quý giá nào nữa.” Vì trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó, ông ta đã than phiền về thời gian lẫn mệt mỏi đến mấy lần, nên tôi lập tức vào thẳng vấn đề. “Tôi muốn nhờ ông chọn gia tộc Yandel của tôi cho công cuộc tái thiết Quận 7.” Có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi đưa ra một yêu cầu trơ trẽn như thế này. Hoặc cũng có thể là ông ta không ngờ một kẻ như tôi lại có thể nhờ vả đường đường một Hầu tước. “…Hử?” Hầu tước khẽ thốt ra tiếng cảm thán đầy kinh ngạc, rồi nhìn tôi hỏi lại. “Có nhất thiết phải làm vậy không? Ta không rõ cậu đang có kế hoạch như thế nào, nhưng ta nghe nói Melbes đã chọn cậu làm đại diện của họ rồi mà.” Ừ thì đúng là vậy. Vì tôi được Melbes hậu thuẫn, nên nếu tham gia tranh thầu theo cách thông thường cũng chẳng phải vấn đề gì to tát. Nhưng — đó không phải cách một thương nhân nên chọn. “Đã có con đường chắc chắn thì chẳng có lý do gì để không đi con đường đó.” “Ta đồng ý với lối suy nghĩ đó, nhưng…” Hầu tước khẽ nhíu mày. “Ta không thể nào chấp nhận thái độ của cậu — cứ như thể cậu tới đây để đòi lại đồ mà ta giữ hộ vậy.” Đó là một khía cạnh tôi chưa từng thấy ở ông ta. Ngay cả khi tôi đùa rằng sẽ bổ vỡ đầu ông ta trước mặt ông ta, ông ta cũng không khó chịu đến mức này. ‘Mình thật sự đã chọn đúng lúc ông ta bận nhất mà tới nhỉ?’ Tôi thoáng hối hận, nhưng rồi tự trấn an bản thân. Nếu không liều như vậy thì không biết đến bao giờ tôi mới gặp được ông ta để nói chuyện thế này. “Nói đi. “Vì sao ta phải giúp cậu?” Tôi đáp lại một cách trơ trẽn và nhất quán. “Coi như quà chào đón cuộc đời độc thân đi.” “Quà… gì cơ?” Hầu tước nghiêng đầu trước một khái niệm ông ta chưa từng nghe. Well, đúng là thế hệ lớn tuổi mà. “Tôi không thể cưới ai được nữa rồi, nên ít nhất ông cũng phải tặng tôi một món quà chứ?” Thực ra, ở thế giới trước khi tôi bị ném sang đây cũng có mấy thứ đại loại như thế. Đó là thứ mà những người theo chủ nghĩa độc thân nghĩ ra. Công bằng mà nói, họ không sai, đúng chứ? Họ luôn phải chuẩn bị quà cưới cho những người bạn đã kết hôn nên họ xứng đáng được nhận một thứ gì tương đương. “….” Hầu tước nghe lập luận của tôi, im lặng một lúc như đang cân nhắc. Dù nghe hơi vô lý, nhưng vì chính ông ta là người đã cản đường hôn nhân của tôi, nên ông ta cũng chẳng thể xem nhẹ chuyện này. “…Cậu nói cũng có lý.” May thay, Hầu tước cũng là kiểu người hiểu rõ quy luật có đi có lại. “Nhưng ta không thể tự tiện quyết định một vấn đề lớn như vậy. Giờ phải làm sao đây?” Ông ta lẩm bẩm như thể đang thực sự khó xử — nhưng tôi thì chẳng mảy may tin điều đó. Vì tôi biết rõ lão ta là một con quái vật lão luyện, người đã luôn chễm chệ ở vị trí thứ hai trong cả vương quốc và làm mọi thứ theo ý mình mà chẳng cần hỏi ai. Chỉ nên xem những lời than thở ấy như dầu bôi trơn trước khi vào đề chính. Và quả nhiên. “Vậy thì… thế này đi.” Y như dự tính. Hầu tước đưa ra một phương án dung hòa. “Ta sẽ cho cậu một cơ hội cạnh tranh công bằng.” “Cơ hội…?” “Thực ra, hiện đang có năm gia tộc — bao gồm cả Yandel — được xem là những ứng viên nặng ký. Mà khả năng Yandel được chọn vốn dĩ đã thấp đến mức gần như bằng không.” Tất nhiên là tôi biết điều đó. Gia tộc Yandel từ trước đến nay chưa từng có thành tích nào liên quan tới kiến trúc. Nếu không nhờ có Melbes chống lưng thì đến tư cách nhận được đề cử tôi cũng chẳng có. Chính vì hiểu điều đó nên tôi mới phải mò đến tận đây. “Vậy thì… cơ hội đó cụ thể là sao?” “Đúng như nghĩa đen. Ta sẽ trải sẵn sân khấu cho cậu, còn cậu sẽ phải tự đứng lên trên đó mà chứng tỏ chính mình.” Bằng cách nào? Tôi không tài nào hình dung nổi. Nhưng sau khi nghe Hầu tước giải thích, tôi thực sự phải há hốc mồm. “Để tôi tóm lại nhé… Ông đang nói là năm gia tộc sẽ cùng nhau tổ chức một buổi thi xây dựng?” “Gọi là thi thố thì hơi quá, nhưng đúng vậy, đó là một buổi biểu diễn — nơi mỗi gia tộc sẽ công khai thể hiện kỹ năng của mình ở trước mặt mọi người.” Nghe qua thì có vẻ hơi mơ hồ, nhưng câu nói tiếp theo của Hầu tước lại khiến tôi thấy khá nhẹ nhõm. “Chỉ cần đạt tới một mức độ nhất định, không khiến ta mất mặt. Khi đó, gói thầu này sẽ thuộc về gia tộc Nam tước Yandel.” Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tôi. Chuyện này nghe quen quen… Dù hồi đó kế hoạch cạnh tranh với gia tộc Người lùn không thành, nhưng hình như Melbes cũng từng có ý định làm một sự kiện tương tự như thế này. “Được rồi, cảm ơn ông Khi nào quyết định ngày xin hãy báo cho tôi biết.” …Tôi không ngờ tới một trận chiến xây dựng như thế này. ***** Khi tôi quay lại Thánh địa sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Hầu tước, tổng thư ký hành chính của chúng tôi vẫn còn thắp đèn làm thêm giờ. Ờ, cũng đúng thôi nhỉ? “Shabin, cô đang đọc gì mà chăm chú thế?” “À… đó là… thư. Một Giám đốc chi nhánh Ngân hàng Alminus hỏi tôi có muốn chuyển công tác không…. Lạ thật. Tôi còn chẳng quen biết người đó trực tiếp…” Gì cơ? Chẳng lẽ Bá tước Alminus sau khi nghe ngóng từ tôi đã cử người tới chiêu mộ luôn? Kiểu như "nếu gặp được thì cứ thử lôi kéo xem sao" à? ‘Lão già này đúng là….’ “Cứ bỏ qua đi, chắc chắn là lừa đảo đấy.” “…Câu trả lời đó làm tôi thấy tự ái đấy, anh biết không?” “Là ảo giác của cô thôi, chỉ là ảo giác.” “Vậy, giờ này anh đến đây làm gì?” “Tôi là kiểu người chỉ đến khi có việc sao?” “Đúng. Anh tưởng tôi không biết anh tránh đến đây vì sợ tôi nhờ vả anh việc gì đó à?” Uhm… cô ấy biết cả rồi à. Tự nhiên thấy xấu hổ, tôi lập tức vào thẳng vấn đề. “Hôm nay tôi vừa nói chuyện với Thủ tướng xong.” “…Với Thủ tướng?” “Sao cô nhìn tôi kiểu đó?” “Chỉ là… nghĩ lại thì anh đúng là một người ghê gớm thật…” Shabin khẽ lẩm bẩm với vẻ khó xử, nhưng tôi vốn không đến đây để nói chuyện đó. Sau đó, tôi kể lại toàn bộ cuộc đối thoại với Hầu tước cho Shavin nghe, rồi tuyên bố rằng ngày mai tôi sẽ đích thân kiểm tra năng lực lao động chân tay của các chiến binh chúng tôi. “Ngày mai…?” Nghe thấy giọng Shabin run lên, tôi lập tức giải thích thêm. “Không cần phải gọi tắt cả, nhưng đừng chỉ gọi riêng những người làm tốt đến. Tôi muốn xem xét mặt bằng chung.” “Hmm… vậy thì không khó.” “Không cần phải quá căng thẳng. Hiện tại, tôi chỉ muốn biết những gì các chiến binh có thể làm và phân tích xem còn thiếu gì để chuẩn bị thêm.” “Hiểu rồi. Tôi sẽ chuẩn bị.” Được rồi, vậy mai tôi sẽ tự mình xem xét… Sau khi nói chuyện thêm một lát với Shabin về các vấn đề của bộ tộc, tôi trở lại chỗ ở tạm thời của mình rồi ngủ thiếp đi. Và sáng hôm sau. “Oooooohhhh!” “Chiến binh mạnh nhất bộ tộc đã đến xem thực lực của chúng ta!!” “Đến lúc thể hiện bản lĩnh rồi!!” “Bethel—raaaaaaa!” Vì lý do gì đó mà đám Barbarian bị gọi đến từ sáng sớm lại tham gia bài kiểm tra với khí thế bừng bừng. Tôi hoàn toàn không ngờ tới. Đây phải tôi đến đây để kiểm tra kỹ năng chiến đấu của họ đâu ? ‘Từ bao giờ những người này lại nghiêm túc với kiến trúc thế nhỉ?’ Vì tò mò, tôi hỏi Aynar. Câu trả lời còn bất ngờ hơn. À không, cũng không hẳn là bất ngờ… “Là nhờ kỹ năng tẩy não của Tổng Thư Ký đấy.” Với tư cách thủ lĩnh bộ tộc, đây là một từ khóa không thể bỏ qua. “…Tẩy não?” “Tổng Thư Ký bảo rằng, chỉ cần có phần thưởng xứng đáng và khen ngợi không ngừng, thì ngay cả tư duy của goblin cũng cải tạo được.” Nghe tiếp câu chuyện, hóa ra Shabin đã tìm mọi cách để thay đổi cách nhìn của các chiến binh. Cô ấy trao một phần thưởng nhỏ cho những người hoàn thành tốt công việc và khen lớn họ trước mặt mọi người để thỏa mãn lòng khao khát danh dự. ‘Đúng là một quan điểm thú vị…’ Phải chăng đây là nguyên nhân khiến người Barbarian hăng máu trong chiến đấu? Tại sao chiến binh lại khao khát sức mạnh đến vậy? Một phần là vì sức mạnh gắn liền với sinh tồn, nhưng bản chất là họ muốn được kẻ khác công nhận. Bởi vì kẻ mạnh luôn được tôn vinh, nên các chiến binh mới đổ máu đổ mồ hôi mỗi ngày. “Tôi không biết lý thuyết cho lắm, nhưng dạo trước tôi có nghe về một cuộc thi xây nhà! Người ta nói ai thắng sẽ được các chiến binh khác giới chú ý nhiều hơn, thế là tôi đã cố gắng rất nhiều. Nhưng mà việc đó khó quá!” “….” “Tiếc thật! Giá mà tôi học nghề xây dựng thay vì chui vào mê cung!” Ngay cả Aynar còn nói ra những lời như thế thì không cần phải nói thêm gì về vị thế của kiến trúc trong bộ tộc nữa rồi… ‘Không biết đây là tín hiệu tốt hay xấu nữa…’ Với tư cách tộc trưởng, tôi có hơi lo lắng, nhưng quyết định sẽ nhìn nhận theo hướng tích cực. Nếu kiến trúc phát triển, thì tức là bộ tộc sẽ có thêm con đường mưu sinh khác ngoài làm chiến binh. Mà có thêm lựa chọn thì bao giờ cũng tốt hơn. ‘…Thôi thì cứ hi vọng vậy.’ Từ xa, tôi đứng nhìn quá trình thi công mô phỏng mà Shabin Emur chuẩn bị, vừa đánh giá năng lực kiến thiết của các chiến binh. “Tôi bê được ba thanh thép!!” “Không, tôi bê được bốn!!” Năng lực vận chuyển vật liệu cao. “Bethel—raaaaa!!” Tốc độ làm việc cao. “Anh làm cái gì vậy! Cứ nhét vào đó thôi!!” Độ tỉ mỉ… hừm… khó diễn tả. “…Này, Kirita, con trai thứ hai của Myoka! C-Cửa sổ không vừa với chỗ này! Làm sao bây giờ!?” Khả năng phân chia các công đoạn... “Mọi người cố lên! Tù trưởng bảo nếu xây xong trong hôm nay thì sẽ thưởng 10.000 stone!!” Động lực lao động tỉ lệ thuận với tiền công. Ngoài ra, còn vài đặc điểm rất… đáng lưu ý: Chỉ biết dựng nhà hình vuông. Không biết làm mái tròn. Tốc độ rất nhanh, nhưng sai sót cũng nhiều. Hoàn toàn không biết đọc bản vẽ. ‘Trình độ… cỡ này à…’ Tôi khẽ nuốt khan. “Ực….” …Mình phải xử lý cái mớ này thế nào đây?
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị